Lọt ổ đinh tặc


Clip quay bánh xe của một bạn có nick là Nicholas 1083 sau khi đi từ đoạn dưới chân cầu Sài Gòn - ngã tư Nguyễn Bỉnh Khiêm - Điện Biên Phủ...
Xe mượn, chạy ngoài quốc lộ về thì phát hiện ra rồi giật mình thấy khủng! Xui nhưng cũng may đi vỏ không ruột chứ có ruột chắc có thể về chầu ông bà. Nicholas 1083 than thở: Hic, thế là đi tong cặp vỏ SHi giá 4T2, ai biết ở đâu bán cặp zin giá mềm mềm chỉ mình cái...

Quả thật, coi cái clip thấy lạnh lùng: bánh trước dính 9 em còn bánh sau 7 em, lạ một cái toàn là đinh dù, loại bọc trống, đóng guốc...
Vậy như niềm may nhỏ là đinh dù mới lếch thếch về nhà được chứ nếu dính "ách rô" thì vỏ có ruột hay không ruột cũng banh tại chổ.

Kết luận: Muốn an toàn, cần phải thích nghi với... xe buýt, xe đò. Còn muốn tự lái xế thì phải trang bị đồ nghề đầy đủ, biết vá nhanh - chắc ăn nhất là kiếm "xe tăng" mà chạy.

By EmVân Pcworld-com.blogspot.com - Clip từ 5giay

Hãy xem cách người Thái "móc tiền" của du khách

Hầu hết những chiêu "quảng bá" này đều nhằm vào tâm lý của chị em là muốn mãi mãi tươi trẻ nên hầu hết các quý bà đều vui vẻ dốc hầu bao.

Ngoài cảm giác như là "toàn dân" họ làm du lịch thì phải kể đến những hình thức mà tất cả các điểm du lịch kết hợp mua sắm, quảng bá cho một sản phẩm cực bài bản đã khiến du khách không ngần ngại rút ví.
Bên cạnh đó cũng có những "chiêu" làm tiền mà người đi du lịch Thái Lan nên biết để tránh không bị "điều khiển".

Một trong những việc rất đơn giản mà người dân Thái Lan làm du lịch đã áp dụng nhiều năm qua cho thấy họ làm du lịch và tính toán đến từng chi tiết. Ở tất cả mọi khâu, ngay sau khi du khách đặt chân lên đất Thái Lan, bắt đầu bước vào hành trình khám phá trên xứ sở Chùa Vàng, đồng nghĩa với việc có thể phải móc ví chi trả bất kỳ lúc nào, thời điểm nào.

Dường như người Thái làm du lịch không phụ thuộc nhiều vào điều kiện thiên nhiên ban tặng, ngoài các danh lam thắng cảnh tự nhiên có sẵn, tất cả các điểm du lịch hút khách đều do bàn tay con người kiến tạo, từ cơ sở vật chất đến các dịch vụ giải trí. Có những địa điểm như Làng văn hoá Noong Noc rộng tới 8 ha, thì tất cả các loại hình từ dịch vụ, tới sân khấu, khu mua sắm đều do con người kiến tạo.

Điều kiện thiên nhiên chỉ là "mặt bằng" một cách thuần tuý. Hay như công viên Safari World, đây có thể coi như là một "thiên đường" của các loại thú hoang dã được nuôi trong một vùng đất rộng mênh mông. Đi trên ôtô có muốn thăm thú, ngó nghiêng tất cả mặt bằng rộng của nó cũng phải mất hàng tiếng đồng hồ chạy xe.

Thông tin về công viên này khá thú vị, là nó hoàn toàn do tư nhân bỏ tiền ra thiết kế, xây dựng và tổ chức vận hành. Ở đây có rất nhiều loại thú quý hiếm và lạ lùng là các con thú dường như quá quen thuộc với du khách, nên ôtô có đi sát chúng cũng chẳng buồn quan tâm, hay bỏ chạy.

Theo lời một người dân bản địa, Safari World đã xây dựng cách đây mấy chục năm, và thời điểm đó số tiền "rót" vào đây lên tới gần 100 triệu USD. Là vườn thú thiên nhiên, Safari World chia làm hai phần vườn thú thiên nhiên và vui chơi giải trí. Ở khu vui chơi giải trí liền kề du khách được thưởng thức các tiết mục biểu diễn của cá heo thông minh, xem hải cẩu làm xiếc...

Và ở bất kỳ một điểm du lịch nào của người Thái, có thể thấy 2 điều cực nổi bật là các tay máy ảnh "tác nghiệp" điêu luyện và một điều không liên quan đến "nghệ thuật" đó chính là... nhà vệ sinh. Ở góc độ nhiếp ảnh mà nói thì phải công nhận các tay máy này lấy góc độ và thần thái của du khách cực nhanh, bất kỳ ai đã đi Thái Lan trở về đều nhận thấy việc cứ tự nhiên chụp ảnh du khách, rồi sau đó in nhanh ra, gắn ảnh lên đĩa sứ, bát sứ hoặc các tấm bưu thiếp rồi khi du khách quay lại tự tìm ảnh, hoặc được đưa tận tay là cách làm đơn giản nhưng khá "độc" của người Thái.

Mỗi khoảnh khắc dừng chân vào một điểm du lịch là bạn đã "nằm trong tầm ngắm" của các phó nhòm. Điều này phản ánh tính thực dụng cao trong việc khai thác hầu bao của khách du lịch. Tuy nhiên, nó lại phản ánh một kiểu "chơi đẹp" khá thú vị, đó là lấy ảnh hay không là tuỳ bạn. Không một nơi nào du khách bị "ép" lấy chính những tấm hình của mình. Giá cho mỗi tấm ảnh gắn trên đĩa sứ, hoặc nhựa từ 100 baht (đơn vị tiền tệ của Thái, khoảng 70.000 đồng-PV) đến 150 baht.

Làm một phép tính đơn giản thì đi du lịch không ai tiếc tiền để giữ lại một kỷ niệm, ghi dấu ấn cá nhân, và thế là mỗi một điểm du lịch quân bình du khách mất gần 100 ngàn cho... 1 bức ảnh! Trộm nghĩ, cách này quá hay, nhưng đi du lịch ở ta, ít thấy các phó nháy nhà mình tính toán đến việc làm này.

Chỉ cần một nửa khách lấy ảnh là họ đã quá lãi. Bởi tinh ý sẽ nhận ra, bức ảnh đó chỉ là cắt, dán lên đĩa sứ, nhựa chứ không phải hình của bạn được in phun lên các sản phẩm này, nên nếu không lấy ảnh, thì ảnh đó sẽ được bóc ra và dán ảnh của du khách vào đĩa hoặc cốc sứ. Tưởng là nhỏ nhưng hãy hình dung, mỗi ngày có hàng ngàn du khách đến các điểm du lịch thì riêng tiền ảnh đã nhiều đến cỡ nào?!

Một điều "nhỏ" nhưng không kém phần quan trọng mà các điểm du lịch ở Thái Lan đặc biệt chú trọng là... nhà vệ sinh. Gần như lúc nào trong nhà vệ sinh cũng có một lao công cần mẫn làm việc, ngay cả khi đang có người "trả lời tiếng gọi của tự nhiên". Việc làm hài lòng đến từng tiểu tiết khiến cho du khách luôn có ấn tượng mạnh mẽ về sự thực dụng nhưng cũng biết "chơi đẹp" của những người làm du lịch Thái Lan!

Lượng khách tới Thái Lan năm 1998 là 7,76 triệu lượt người với tổng doanh thu gần 250 tỷ baht (khoảng 6 tỷ USD). Năm 2008, con số này đã tăng gấp đôi, tới 14,5 triệu lượt người với doanh thu 540 tỷ baht (16,38 tỷ USD).

Còn năm 2010, do những bất ổn trong nước nên ngành du lịch bị thất thu lớn, nhưng theo tính toán năm 2010 nước này cũng đã đón gần 20 triệu lượt du khách. Năm nay, tuy chưa có con số tổng kết cụ thể nhưng theo tính toán là sẽ tăng, do các tour bị huỷ năm 2010 vì sự bất ổn chính trị đã được khởi động lại,  du khách lại ào ạt đổ về Thái Lan. So với du lịch Việt Nam, ngay cả những lúc khủng hoảng của Thái, số lượng khách du lịch đến Thái thời điểm đó vẫn là một ước mơ xa xỉ đối với chúng ta.

Một trong những cách làm đầy nghệ thuật có thể thấy ở Trại rắn nằm cách Thủ đô Bangkok chừng 20 km. Sau màn biểu diễn bắt rắn độc bằng mồm, du khách sẽ được đưa vào một phòng giới thiệu sản phẩm và được nhân viên ở đây hướng dẫn công năng của các loại thuốc làm từ nọc rắn.

Từ công dụng làm đẹp cho phụ nữ, có tác dụng giữ sắc xuân bền lâu, đến việc thanh độc giải độc cho đàn ông hay dùng bia rượu, tất tần tật các loại công năng đều được liệt kê khiến cho du khách không kém phần choáng váng bởi loại thuốc được quảng cáo như thần dược này. Tuy nhiên giá của các sản phẩm này không rẻ.

Một lọ bé bé xinh xinh đã có giá từ 2 đến 3,5 triệu đồng. Hầu hết những chiêu "quảng bá" này đều nhằm vào tâm lý của chị em là muốn mãi mãi tươi trẻ, nên hầu hết các quý bà đều vui vẻ dốc hầu bao. Điều đặc biệt nhất ở Trại rắn này chính là việc nhân viên tư vấn nói tiếng Việt sõi như một người Việt Nam thực thụ, nên nội dung họ truyền đạt đã thật sự đi vào lòng người. Người Thái phân chia ra từng đoàn du khách để phục vụ họ bằng chính ngôn ngữ mẹ đẻ làm mát lòng mát dạ khách thập phương.

Hầu hết các đoàn khách Việt Nam sang Thái đều có một hướng dẫn viên người Việt đi kèm, nhưng khi sang nước sở tại, phải có hướng dẫn người bản địa thông thạo tiếng Việt. Từ đây mọi nhu cầu của khách đều do hướng dẫn bản địa điều phối. Và để "đọc vị" ra các trò "chăn khách" của họ không khó.

Ở mỗi địa điểm vui chơi, mua sắm, mỗi đoàn do hướng dẫn viên dẫn tới đều có một mã số riêng, mã số này để du khách vào tham quan, nhưng mặt khác nó chính mà mã số để mỗi khách mua hàng đều được đưa vào danh sách mua hàng của địa điểm đó, không lẫn với khách của đoàn khác. Cứ mỗi lần tôi đi cùng đoàn du khách vào một địa điểm mua sắm, thì hướng dẫn viên đi cùng luôn có những "thủ tục theo thông lệ" với người bán hàng.

Thậm chí khi ra đảo san hô ở Pattaya, tham gia trò chơi nhảy dù, hướng dẫn viên bản địa thu của khách 350 baht cho một lần bay, thì chỉ trả công khai cho người cung cấp dịch vụ có 100 baht. Việc "móc túi" công khai này chỉ là một trong những việc tôi tận mắt chứng kiến.

Thậm chí khi ra đảo ở Pattaya, hướng dẫn còn "hù" du khách về việc nếu không tuân theo hướng dẫn du khách rất có thể sẽ gặp... bất trắc, bị lừa, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng. Sau khi bị "dọa", từ khi bước chân lên đảo, không ai bảo ai, du khách nhất nhất làm theo lời hướng dẫn viên! Đằng sau việc khép kín này là gì, ai cũng hiểu nhưng không dễ nói ra.

Đúc rút kinh nghiệm sang Thái Lan, ngoài việc phải tuân thủ nội quy đi theo đoàn, du khách có thể tự mình khám phá các trung tâm mua sắm, có thể trực tiếp đến các địa điểm này và tận hưởng cảm giác trên đất khách.

Và một phần không kém phần quan trọng là khi mua bán ở Thái Lan, bạn có thể mặc cả y như ở Việt Nam. Và "với những kinh nghiệm của người đi trước" như vậy, du khách có thể sàng lọc và vận dụng linh hoạt để ngoài việc có một chuyến du lịch sảng khoái còn có thể sử dụng hầu bao của mình một cách thông minh mà không lo bị chặt chém...

By EmVân Pcworld-com.blogspot.com - Theo Dulichhoanmy, Datviet

TCDL lập đường ‘dây nóng’ giải quyết nạn chặt chém

Tổng cục Du lịch lưu ý các doanh nghiệp kịp thời thông báo những việc đột xuất xảy ra cần giải quyết trong lĩnh vực du lịch như tình trạng chèo kéo, đeo bám khách, nạn chặt chém…và các sự cố xảy ra ở các điểm đến.

Phó Tổng cục trưởng, Tổng cục Du lịch,  Hoàng Thị Điệp  vừa ký  văn bản 483/ TCDL-VP…. gửi giám đốc doanh nghiệp du lịch lữ hành, khách sạn trên địa bàn cả nước yêu cầu các doanh nghiệp thông tin về tình hình hoạt động, những khó khăn vướng mắc trong kinh doanh. Cụ thể hàng tháng, các doanh nghiệp có trách nhiệm cung tổng hợp báo cáo các thông tin về các hoạt động và các sản phẩm du lịch mới cũng như các đề xuất kiến nghị để cơ quan quản lý phối hợp giải quyết.

Đặc biệt, TCDL  lưu ý các doanh nghiệp kịp thời thông báo những việc đột xuất xảy ra cần giải quyết trong lĩnh vực du lịch như tình trạng chèo kéo, đeo bám khách, nạn chặt chém…và các sự cố xảy ra ở các điểm đến.

Thông tin các doanh nghiệp có thể gửi qua địa chỉ hanhnb@gmail.com, tonghoptcdl@gmail.com , điện thoại: 04.39423760 máy lẻ 127.

By EmVân Pcworld-com.blogspot.com - Theo Datviet

Thủy điện: Thảm họa được báo trước

Đã đến lúc nhiều vị lãnh đạo ở các tỉnh miền Trung phải ngửa mặt kêu trời: “Chúng tôi quá ân hận, đã sai lầm khi cho xây dựng nhiều dự án thủy điện...” (Phó Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam - Đinh Văn Thu).

< Một đập thủy điện chắn ngang dòng sông Bung. Đây là thủy điện Đăk Mi 4A, nhiều người cho rằng đây là tác nhân chính khiến cho hạ nguồn sông Vu Gia thiếu nước. 

Hàng loạt các di hại - mặt trái của việc xây dựng, khai thác thủy điện như nạn phá rừng, bất ổn tái định cư, xả hồ thủy điện gây ngập lũ hạ du, nứt thân đập đe dọa cả vạn dân (Sông Tranh 2)... liên tục xảy ra nhiều năm nay. Và bây giờ, Quảng Nam, Đà Nẵng đang đối mặt với nạn hạn hán, thiếu nước ngọt sinh hoạt, tưới tiêu, sản xuất công nghiệp, đối mặt với nguy cơ biến đổi hệ sinh thái, sự đa dạng sinh học ở hệ thống sông Vu Gia- Thu Bồn...

Cảnh báo

Khi phát hiện thiết kế xây dựng nhà máy thủy điện ĐắkMi 4 (tại huyện Phước Sơn, Quảng Nam) cắt hoàn toàn dòng ĐắkMi để phát điện, nhưng không trả nước về dòng cũ, từ đầu năm 2009, UBND TP.Đà Nẵng đã liên tục gửi công văn khiếu nại lên Bộ NN&PTNT, Bộ Công Thương, Chính phủ để “đòi” ĐắkMi 4 trả nước về dòng cũ. Theo chính quyền Đà Nẵng và các chuyên gia về thủy lợi, sông ĐắkMi chiếm 1/3 lưu vực dòng Vu Gia, nhưng chiếm 50% lưu lượng nước của hệ thống sông chính này. Nếu thủy điện ĐắkMi 4 không trả về dòng cũ sau khi cắt nước ở thượng nguồn phát điện, sẽ gây cạn kiện hạ lưu, ảnh hưởng nội thủy TP.Đà Nẵng. Ngoài những hệ lụy về môi sinh, môi trường, gần 1,7 triệu người dân vùng hạ lưu sẽ ảnh hưởng trực tiếp.

Đây là vụ tranh chấp nguồn nước đầu tiên ở VN, nhưng diễn biến phức tạp và kéo dài. Những nỗ lực quyết liệt của Đà Nẵng liên tiếp không được đáp ứng từ phía nhà đầu tư thủy điện ĐắkMi 4 - Tổng Cty Đầu tư phát triển đô thị và khu công nghiệp VN (IDICO) cũng như các bộ, ngành trung ương. Đầu năm 2010, Chính phủ mới có kết luận buộc IDICO xây dựng cống (ở thân đập chính), trả nước về dòng cũ với lưu lượng 8m3/s. Kết quả này không được Đà Nẵng chấp thuận và Bộ TNMT đã phải vào cuộc, làm trọng tài từ đầu tháng 4.2010.

Sau khi xem xét, tính toán cân bằng nước, Bộ TNMT đã tham mưu Chính phủ, buộc IDICO phải xây dựng cống lớn hơn, tăng lưu lượng nước trả về dòng cũ là 25m3/s. Theo tinh thần này, Phó Thủ tướng Chính phủ Hoàng Trung Hải chỉ đạo (tại công văn 2840/VPCP-KTN), buộc ĐắkMi 4 phải trả về dòng cũ ít nhất 25m3/s, tương đương với lưu lượng mùa kiệt tại dòng sông ĐắkMi. Nhưng thỏa thuận này chỉ nằm trên văn bản...

Đối mặt

Trước nguy cơ sẽ xảy ra thảm họa khi thủy điện ĐắkMi 4 cắt hẳn dòng ở thượng lưu để phát điện mà không trả lại dòng cũ, chính quyền Đà Nẵng không chỉ cảnh báo, khiếu nại mà còn tranh chấp quyết liệt đến tận cùng. Nhiều chuyên gia thủy lợi, khí tượng thủy văn, môi trường đã dày công nghiên cứu, để đi đến việc tham mưu chính xác cho Chính phủ.

< Sông chết từ sau chân đập thủy điện.

Thế nhưng, chỉ vì quyền lợi của nhà đầu tư, của ngành điện mà NM thủy điện ĐắkMi 4 đã bất chấp chỉ đạo của Chính phủ, cắt dòng nước của thượng nguồn sông Vu Gia. Ngày 10.5.2012, Thủy điện ĐắkMi 4 phát điện tổ máy thứ 2, cũng là lúc nhà máy này chặn tiệt dòng sông. Từ sau thân đập chính, ĐắkMi rồi Vu Gia dần trở thành dòng sông chết. Gần 2 triệu dân cư vùng hạ lưu cùng hệ sinh thái môi trường đa dạng ven sông đang đối mặt với thảm họa sa mạc hóa.

Đúng như những cảnh báo trước đấy, TP.Đà Nẵng - cuối nguồn của dòng sông này là nơi gánh chịu hệ lụy trực tiếp, bộc lộ những thiệt hại rõ nhất. Nhà máy nước Cầu Đỏ - nơi cung cấp nguồn nước ngọt sinh hoạt cho 90% dân số cả TP đã phải điêu đứng. Liên tiếp mấy tuần qua, các họng nhận nước đã phải dừng hoạt động vì nhiễm mặn, vẩn đục và cạn dòng. Để “cấp cứu” nhà máy, đáp ứng cơn khát đột ngột của cả triệu dân thành phố, nhà máy đã phải khởi động hết công suất trạm bơm ở đập ngăn mặn An Trạch - cách hồ chứa chính gần 10km - để đưa nước về. Đồng thời, đưa 3 máy đào, xúc trên thượng nguồn để nạo vét, thông dòng. Hàng trăm hécta đất nông nghiệp đã bị khô cằn, một số bị nhiễm mặn.

Cả chục nhà máy chế biến thủy hải sản, nhà máy dệt, nhuộm... tại Đà Nẵng cũng đang bị đe dọa ảnh hưởng nghiêm trọng nếu nguồn nước bị nhiễm mặn, thiếu hụt. Những thiệt hại hữu hình, trực tiếp này các DN và người dân Đà Nẵng đang phải gánh chịu. GĐ Cty Cấp nước Đà Nẵng, ông Nguyễn Trường Ảnh cho biết, thường niên, hạn hán chỉ xuất hiện cuối tháng 6 đến tháng 8, nhưng do thủy điện chặn dòng, năm nay mới tháng 3, nguồn nước kiệt dòng. Chúng tôi đã phải huy động các trạm bơm, tăng cường nhân lực... hiệu quả kinh doanh rõ ràng kém đi. Tuy vậy, Cty cũng chỉ mới dừng lại việc... “chịu trận”, làm báo cáo gửi sở NN&PTNT, UBND TP.Đà Nẵng chứ chưa khởi kiện, đòi thủy điện bồi thường.

Chính quyền Quảng Nam ngày 14.5 đã phải họp khẩn để yêu cầu các nhà máy thủy điện ĐắkMi 4, A Vương, Sông Bung... xả nước cứu hạ du. Nhưng ngày 15.5, thủy điện ĐắkMi 4 cũng chỉ “bắt ống kỹ thuật”, trả lại dòng cũ lưu lượng 10m3/s, không đủ “giải khát” cho một đoạn sông khi bị cắt kiệt những ngày qua. Thảm họa về môi trường từ việc “giết chết” một dòng sông bắt đầu từ thời điểm này...

Điệp khúc “nắng gây hạn, mưa tạo lũ”

Có vô số thủy điện (TĐ) được qui hoạch và xây dựng trên địa bàn các tỉnh miền Trung-Tây Nguyên thời gian qua bên cạnh lợi ích kinh tế-điện năng cũng đã bộc lộ nhiều bất cập cả trong xây dựng, vận hành, tái định cư, gây ảnh hưởng lớn đến nhiều mặt kinh tế xã hội.

Đặc biệt, vùng hạ du chịu tác động nặng nề do TĐ tích nước hồ chứa, gây ra tình trạng mùa nắng thì khô hạn, thiếu nước, nhiễm mặn, mùa mưa thì xả nước gây “lũ chồng lũ”.

Yêu cầu xả nước chống hạn

Dù mới bước vào mùa nắng hạn, nhưng nhiều vùng rộng lớn ở hạ du các TĐ đã bị thiếu nước, mặn xâm nhập sâu vào các sông, làm ảnh hưởng đến sinh hoạt và sản xuất. Tại tỉnh Quảng Nam, có hơn 40 TĐ lớn nhỏ được qui hoạch và đang vận hành, bao gồm 10 TĐ bậc thang trên hệ sông chính Vu Gia-Thu Bồn vào loại lớn nhất miền Trung, có 4 TĐ đang vận hành gồm: Sông Tranh 2, A Vương, Sông Côn, ĐắkMi 4. Tình trạng khô hạn và mặn từ biển thừa cơ xâm nhập vào sâu nội đồng qua các cửa sông do TĐ “găm nước” để phát điện và dòng chảy thiếu nguồn nước bổ sung đang được báo động.

< Hiện các tỉnh miền Trung dày đặc các nhà máy thủy điện. Trong ảnh: Nhà máy thủy điện Sông Tranh 2 ở Quảng Nam).

Ông Nguyễn Thanh Quang, GĐ  Sở NNPTNT Quảng Nam, cho biết: “Diện tích sản xuất nông nghiệp vụ hè thu ở vùng hạ du hệ thống sông Vu Gia-Thu Bồn hiện nay trên 15.000ha đất lúa (chưa kể hoa màu). Theo lịch gieo sạ lúa hè thu bắt đầu từ ngày 15.5, kết thúc vào ngày 10.6. Ở giai đoạn này, nhu cầu nước tưới cho sản xuất là rất lớn, trong khi đó dòng chảy trên hệ thống sông Vu Gia-Thu Bồn hiện nay thấp hơn trung bình nhiều năm. Nguyên nhân là do thời tiết nắng nóng kéo dài, lượng mưa trong lưu vực ít, dẫn đến dòng chảy bị suy giảm mạnh.

Mặt khác, các hồ TĐ bậc thang trên hệ thống sông Vu Gia-Thu Bồn có chế độ vận hành không ổn định, lưu lượng xả nước qua tổ máy phát điện thấp (đạt khoảng 40-50% công suất thiết kế), thời gian xả nước mỗi ngày chỉ khoảng 10-12 giờ, mực nước trên sông dao động mạnh ở mức thấp, không đảm bảo nguồn nước phục vụ sản xuất trong thời gian tới”.

Để bổ sung nguồn nước trên hệ thống sông Vu Gia-Thu Bồn, đảm bảo cho 168 trạm bơm điện thuộc các huyện Đại Lộc, Điện Bàn, Duy Xuyên và thành phố Hội An vận hành, bơm tưới đổ ải vụ sản xuất hè thu năm 2012, Sở NN&PTNT Quảng Nam đã họp khẩn cấp, yêu cầu các nhà máy TĐ phải thực hiện việc xả nước phát điện từ ngày 20.5-10.6.


< Những dòng nước cuồn cuộn ngày xưa bây giờ trơ đáy...

Cụ thể, hồ thủy điện A Vương phát điện một tổ máy với lưu lượng xả từ 30-39m3/s, thời gian chạy máy phải liên tục trên 16 giờ/mỗi ngày, Sông Tranh 2 phát điện 1 tổ máy với lưu lượng xả từ 80-120m3/s, thời gian chạy máy phải liên tục 24 giờ/mỗi ngày, Sông Côn phát điện 2 tổ máy với lưu lượng xả từ 16-20m3/s, thời gian chạy máy phải liên tục trên 8 giờ/mỗi ngày.

ĐăkMi 4 phát điện 1 tổ máy với lưu lượng từ 40-50m3/s, thời gian chạy máy phải liên tục trên 16 giờ/ngày. Ngoài ra, đối với hồ thủy điện ĐăkMi 4 phải thực hiện xả qua cống xả sâu tại đập chính bổ sung nước về sông Vu Gia với lưu lượng xả lớn hơn hoặc bằng lưu lượng nước về hồ tương ứng thời điểm xả nước. Sở NN&PTNT cũng sẽ báo cáo với UBND tỉnh, Bộ Công Thương và Tập đoàn Điện lực Việt Nam chỉ đạo các đơn vị quản lý hồ thủy điện thực hiện nghiêm túc yêu cầu này của địa phương.

Hệ lụy lâu dài

Không chỉ ở Quảng Nam, mà hiện nay hầu hết các địa phương có TĐ đều phải gánh chịu nhiều hậu quả do TĐ. Hiện nay hàng trăm TĐ lớn nhỏ trên cả nước đóng góp khoảng 37,1% tổng năng lượng điện quốc gia, đem lại lợi ích quan trọng cho an ninh năng lượng quốc gia. “Lịch sử” phát triển TĐ vừa trải qua một thời kỳ “rất nóng”, với sự  “leo thang” về công suất TĐ: Trước năm 1975 trên 300MW, đến năm 2010 là 9.200MW, qui hoạch phát triển đến năm 2020 là 17.400MW.

< Nước chảy như suối tư thân đập thủy điện Sông Tranh.

Trong đó những TĐ vừa và nhỏ sau năm 1995 có đến 800 dự án, Quảng Nam là một trong những tỉnh đứng “đầu bảng”, và hậu quả đang nhãn tiền với cảnh TĐ mùa nắng gây hạn, mùa mưa gây lũ. Trên thực tế sau một khoảng thời gian phát triển, nhiều dự án TĐ đã làm nảy sinh những vấn đề bất cập liên quan đến môi trường, đất rừng, sản xuất, thay đổi thủy văn các sông ngòi, gây rung chấn kích thích, ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống xã hội.

Tại hội thảo ““Phát triển TĐ bền vững – các bài học và khuyến nghị” do Mạng lưới sông ngòi Việt Nam phối hợp với Đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Quảng Nam tổ chức mới đây tại tỉnh Quảng Nam, các nhà khoa học từ nhiều địa phương, đơn vị, trung tâm khoa học toàn quốc đã đưa ra thông điệp khuyến cáo điều chỉnh, sửa sai một số vấn đề cốt lõi và cấp thiết.

Theo các nhà khoa học, phát triển TĐ hiện nay đang diễn ra ồ ạt ở tất cả các lưu vực sông của Việt Nam. Các sông suối của Việt Nam đã gánh trên hàng trăm công trình  TĐ lớn, nhỏ. Không phủ nhận đóng góp tích cực của TĐ cho phát triển kinh tế - xã hội của đất nước, tuy nhiên, là những công trình can thiệp lớn đến các dòng sông - các dự án TĐ đã và đang có những tác động tiêu cực lớn đến môi trường - sinh thái của các lưu vực sông, đến sinh kế của người dân - an toàn cộng đồng, an ninh nước và an ninh lương thực.

Phát triển TĐ dù được ghép thêm từ bền vững cũng vẫn là một bài toán đánh đổi giữa phát triển kinh tế và môi trường - xã hội. Từ đó, các nhà khoa học đã “xét lại”, kết luận không thể xem TĐ là nguồn năng lượng sạch và rẻ để phát triển với bất cứ giá nào - bất cứ ở đâu. Cộng đồng và người dân phải di dời do xây dựng TĐ đã phải chịu thiệt thòi nhất, chịu hy sinh nhiều nhất kể cả vật chất, tinh thần và văn hóa bản địa cho lợi ích của chung và của chính những nhà đầu tư (nhà nước hoặc tư nhân).


< Nạo vét, khơi dòng để chống hạn ở hạ lưu sông Vu Gia, Quảng Nam.

Do vậy, các nhà khoa học kiến nghị, kế hoạch phát triển TĐ cần được các cấp ra quyết định xem xét lại một cách thận trọng, hạn chế sự phát triển tràn lan, giảm thiểu những tác động tiêu cực cho môi trường, sinh thái của các dòng sông, văn hóa các cộng đồng ven sông, sinh kế của người dân thế hệ hôm nay và mai sau.

Việc phát triển TĐ cần phải bền vững, vì lợi ích của tất cả, có sự tham gia thực sự của các bên liên quan, cộng đồng ảnh hưởng trong qua trình từ quy hoạch đến vận hành. Cần phải có cơ chế chia sẻ lợi ích một cách công bằng giữa nhà đầu tư - cộng đồng trong suốt quá trình vận hành công trình. TĐ phải có trách nhiệm duy trì và phục hồi rừng đầu nguồn, phải có kịch bản liên quan đến các sự cố đập (vỡ đập) và các phương án phòng, tránh, giảm nhẹ thiệt hại cho cộng đồng liên quan trong phạm vi ảnh hưởng của TĐ.

By EmVân Pcworld-com.blogspot.com - Theo báo Laodong, internet

Vượt dốc… trời ơi

Từ ngày đá lở trên núi Cấm làm chết 6 người (xảy ra vào ngày 5.5) thì giá gạo, xăng dầu, mì gói, nước đá… bất ngờ tăng vọt khiến hơn 450 hộ dân sống trên núi rơi vào tình thế khó khăn.

Do lối chính lên núi vẫn còn rất nguy hiểm nên UBND huyện tạm thời phong tỏa đường núi, dọn dẹp hiện trường tai nạn. Núi Cấm cao trên 705 mét, đột ngột bị cách trở với đồng bằng; mọi thứ thiết yếu cho cuộc sống hàng ngày tăng vùn vụt.

Trước tình trạng này, UBND xã An Hảo đã cho vận chuyển gạo và xăng dầu lên núi bán theo giá bình ổn. Lực lượng vận chuyển hàng hóa của xã đã phân chia nhóm chạy xe chở hàng hóa, nhóm gánh, cõng hàng hóa lên núi theo lối mòn, tập kết tại chùa Phật Nhỏ (ấp Rau Tần). Ngay khi gạo và xăng vừa được đưa lên núi, người dân đã tập trung lại mua.

Trong nhiều ngày qua, các chiến sĩ thuộc xã đội, dân quân tự vệ, công an viên… xã An Hảo, H.Tịnh Biên (An Giang) cũng đã thay nhau cõng gạo, xăng dầu vượt “dốc trời ơi” lên núi Cấm giúp dân.
Các anh đã cõng gạo và nhu yếu phẩm vượt hơn 4 km đường rừng lên núi. Con đường mòn quanh co, khúc khuỷu, càng lên cao dốc càng đứng. Chiến sĩ Lê Thành Công, người ướt sũng mồ hôi, cõng bao gạo nặng 50 kg leo từng bước. Qua khỏi con dốc tới điểm tập kết gạo, xăng... ngồi nghỉ giây lát, Công vội quay xuống tiếp tục cõng gạo lên núi. Công nói nhanh: “Mấy ngày nay gạo trên núi tăng giá lắm, tụi tôi phải cõng gạo lên mau để cô bác không phải lo đói”.

Theo quy định tạm thời, mỗi hộ dân được mua 10 kg gạo, riêng các hộ ở xa hay người già yếu được ưu tiên mua 20 kg, khi nào ăn hết gạo đăng ký mua tiếp. Chị Bảy Tuyền, sống ở ấp Rau Tần, cho biết từ ngày phong tỏa đường lên núi, gạo trên đây ngày thường bán 12.000 đồng/kg đã tăng lên 20.000 đồng/kg, xăng tăng thêm 10.000 đồng/lít, các thực phẩm, gia vị khác cũng tăng theo. Chị Tuyền bộc bạch: “Mọi năm đây là thời điểm khách hành hương về núi Cấm đông nhất, tụi tôi chạy xe ôm một ngày được mấy trăm ngàn.

Từ ngày xảy ra tai nạn, ít người lên núi, rồi đường lên núi bị cấm không ai làm ăn, chạy xe gì được. Còn vật giá trên núi cứ tăng nên bà con lo quá, đứng ngồi không yên. Muốn xuống núi mua gạo, xăng nhưng không ai dám xách xe vượt qua dốc trời ơi, còn lội bộ lên xuống mất gần một ngày. Mấy rày nghe phong phanh xã đưa gạo, xăng lên đây bán cho bà con với đúng giá thị trường, ai cũng mừng”.

Bà Tám Bi, ngụ ấp Vồ Đầu, nói hay tin chính quyền chở gạo, xăng lên núi bán thì giá gạo, xăng bắt đầu hạ giá, kéo theo các món khác cũng lần lượt giảm giá. Dự kiến phải mất hơn 15 ngày mới dọn dẹp xong hiện trường tai nạn. Và như thế thời gian cho xe lưu thông trở lại trên núi Cấm vẫn còn khá lâu. Ông Phan Thành Tài - Chủ tịch UBND xã An Hảo - cho biết sẽ huy động lực lượng trẻ các khối ngành tiếp tục đưa gạo, xăng lên núi cho đến khi nào đường cho xe lên núi vận hành trở lại.

Núi Cấm có độ cao 705 m, chiếm chu vi 28.600 m, là một ngọn núi cao nhất trong Thất Sơn và cao nhất tỉnh An Giang. Núi nằm trên địa bàn xã An Hảo, huyện Tịnh Biên, cách trung tâm TP.Long Xuyên khoảng 90 km.

Núi Cấm là điểm du lịch nổi tiếng của tỉnh An Giang, vì núi có dáng vẻ hùng vĩ, khí hậu mát mẻ, phong cảnh đẹp và cây cối luôn xanh tươi. Trên núi có các danh lam và danh thắng, như: chùa Vạn Linh, chùa Phật Lớn, tượng Phật Di Lặc, hồ Thủy Liêm...

Ngoài ra, dọc theo những lối mòn từ chân lên tới đỉnh núi có nhiều điểm tham quan như: suối Thanh Long, suối Tiên, điện Cây Quế, điện Mười Ba, điện Tam Thanh, điện Huỳnh Long, hang Ông Thẻ, hang Ông Hổ, hang Bác Vật Lang, động Thủy Liêm.

Bên cạnh các nguồn lợi từ du lịch, hành hương, cây trái... núi Cấm còn có các nguồn lợi khác từ tài nguyên, như đá xây dựng, cát núi, đất sét cao-lanh và nước khoáng thiên nhiên...

By EmVân Pcworld-com.blogspot.com - Tổng hợp từ Thanhnien, internet

Người ta đang "giết" Sapa như thế nào?

Sapa loang lổ những vết thương

< Dưới cây cầu giữa bản Lao Chải trước đây là nơi tắm, bơi lội của người dân cả bản nay chỗ sâu nhất không quá ngực trẻ em.

5 dự án thủy điện đang được triển khai xây dựng tại các khu du lịch trọng điểm của Sa Pa (Sa Pa – Lào Cai) đã ảnh hưởng nặng nề tới cảnh quan, môi trường và đời sống người dân ở những danh thắng mà sông suối chảy qua như bản Hồ, bản Dền, bản Lao Chải, suối Mường Hoa, suối La Ve…

< Không chỉ làm xấu khung cảnh, lòng suối bị thu hẹp đáng kể, lượng nước suy giảm nghiêm trọng ảnh hưởng nặng nề đến đời sống người dân.

< Hàng nghìn tấn đất đá do nổ mìn thi công thủy điện Lao Chải đổ xuống dòng suối Mường Hoa đoạn chảy qua bản Lao Chải.

< Công trường xây dựng thủy điện Lao Chải nằm kề con đường giữa bản nhìn từ trên cao.

Các điểm du lịch bản Dền bị phá hủy hoàn toàn như thác La Ve gần như không có nước, suối Cá nhảy lổn nhổn đất đá, không còn nguồn nước nóng, thung lũng Mường Hoa không còn nhiều những thửa ruộng bậc thang hút hồn du khách.

< Thung lũng Mường Hoa với ruộng bậc thang, những làng xóm đẹp như mơ đang bị thay thế bởi những vết “lở loét” thế này ngày một nhều hơn.

< Nhiều đoạn giữa lòng suối nước đọng thành vũng trong vắt.

Anh Đào Đức Tuyên, người dân bản Hồ đã từng làm du lịch cộng đồng và đã phải bỏ nghề cách đây 2 năm do lượng du khách vắng hẳn khi thủy điện Sử Pán 2 được xây dựng khiến đường xá bụi bẩn, khó đi.

Anh Tuyên cho biết, trước khi các công trình thủy điện được khởi công, hầu như tối nào bà con cũng biểu diễn văn nghệ thu hút rất đông du khách lưu trú ở bản, 2 năm nay không còn cảnh đó nữa.  

< Có thể thoải mái bách bộ giữa lòng suối Mường Hoa đoạn chảy qua bản Dền và La Ve.

Giám Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Lào Cai, TS Trần Hữu Sơn cho biết, làm thủy điện ở Sa Pa phá vỡ không gian văn hóa, đảo lộn môi trường sinh thái, suy giảm lợi nhuận du lịch…và không có lợi cho người dân bản địa.

< Dòng suối Mường Hoa oằn mình “cõng” 2 nhà máy thủy điện (Sử Pán 2 và Nậm Toóng nằm hai bên bờ thuộc địa phận bản Dền và bản La Ve mới được tách ra từ 1 bản.

< Dòng suối Mường Hoa ăm ắp nước mềm mại ôm lấy xã bản Hồ nay chỉ như một lạch nước lổn nhổn đất đá do thủy điện chặn dòng và lượng nước vơi đầy được điều tiết bởi thủy điện Sử Pán 2.

< Việc xây dựng thủy điện Sử Pán 2 đã biến những quả núi hùng vĩ, xanh ngát bao quanh thung lũng Mường Hoa, điểm du lịch nổi tiếng ở Sa Pa trở nên loang lổ.

Trước đây mỗi năm bản Hồ đón 5 đến 7 ngàn lượt khách lưu trú, nay mỗi ngày chỉ lèo tèo vài khách.
< Du khách thưởng ngoạn khung cảnh và đời sống, văn hóa đặc sắc của cộng đồng người Dáy, người Dao ở bản Lao Chải buộc phải đi qua khu công trường nhiều lúc bụi mù do đang thi công.

Ông Trần Hữu Sơn khẳng định không nên làm thủy điện ở Sa Pa vì cả nước chỉ có một Sa Pa, đã là điểm du lịch nổi tiếng từ hàng trăm năm nay và là mũi nhọn phát triển kinh tế của tỉnh.

19 dự án thủy điện đã được quy hoạch ở Sa Pa, tháng 8/2010 do vấp phải sự phản đối từ nhiều cơ quan, ban ngành, báo chí… UBND huyện Sa Pa đã dừng các dự án để rà soát tất cả các quy hoạch.

By EmVân Pcworld-com.blogspot.com - Theo Vietnamnet

Đột nhập "thành phố hồn ma"

“Tôi hiểu rằng mình đang ở trong trung tâm của một nền văn hóa mà các cư dân quan niệm rằng tổ tiên của họ không bao giờ chết, họ chỉ chuyển sang một thế giới khác và vẫn dõi theo đời sống của họ hằng ngày”.

< Một góc nghĩa trang làng An Bằng.

Trong bài bài viết có tiêu đề “Việt Nam - xứ sở của những hồn ma” (Vietnam: a land of ghosts) đăng tải trên báo Telegraph của Anh, nhà báo Nigel Richardson cho rằng tục thờ cúng tổ tiên là một nét tín ngưỡng độc đáo, đem lại cho người Việt một cảm giác được chở che trong cuộc sống. Và có một địa điểm rất đặc biệt để khách du lịch nước ngoài cảm nhận điều này.

Sau đây là những trải nghiệm của Nigel Richardson...

< Những quần thể lăng mộ như những tòa lâu đài nguy nga trên cồn cát ở làng An Bằng.

Quốc lộ 1A chạy dọc chiều dài của Việt Nam, nối hai thành phố chính của đất nước là Hà Nội và TP HCM. Nằm ở khoảng giữa của tuyến đường này là một “thành phố” đặc biệt mà bạn không thể bỏ qua, vì nó sẽ cho bạn biết rất nhiều điều về đất nước Việt Nam hiện đại.

Đó chính là Thành phố hồn ma (City of Ghosts), một biệt danh được những người nước ngoài đặt ra, tọa lạc tại làng An Bằng, thuộc xã Vinh An, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế.

Địa điểm này nằm cách thành phố Huế, kinh đô của của người Việt một vài cây số về phía Nam. Trên đường tới đó, người hướng dẫn viên có tên Đoàn Thanh Phong giải thích với tôi về những gì sắp được chứng kiến: "Người ta tin rằng, nếu bạn càng chăm sóc tốt cho những người đã quá cố thì họ càng chở che, phù hộ cho bạn trong cuộc sống nhiều hơn”.

Chúng tôi đi vào một con đường lớn xuyên qua các cánh đồng lúa đã được thu hoạch. Rồi những ngôi mộ bắt đầu xuất hiện, càng ngày càng nhiều, mộ sau to hơn mộ trước. Tôi thật sự ngạc nhiên với những lăng mộ được xây như một ngôi chùa lớn, với chất liệu bằng gạch và gỗ.

< Hình ảnh 4 con rồng chầu trên bậc thềm dẫn lên một ngôi mộ bạc tỷ tưởng chừng như lăng tẩm của các vị vua triều Nguyễn.

Những ngôi mộ nhiều đến mức chúng nằm xen lẫn với những ngôi nhà của dân làng, do đó thật khó khăn để phân biệt giữa những ngôi nhà của người sống và người đã chết. Tôi hiểu rằng mình đang ở trong trung tâm của một nền văn hóa mà các cư dân quan niệm rằng tổ tiên của họ không bao giờ chết, họ chỉ chuyển sang một thế giới khác và vẫn dõi theo đời sống của họ hàng ngày.

Người Việt Nam là một dân tộc theo tục thờ cúng tổ tiên. Tuy vậy, có thể thấy tục lệ này được pha trộn với rất nhiều yếu tố tín ngưỡng khác nhau. Quan sát các lăng mộ, bạn có thể thấy bên cạnh hình tượng những con rồng mang phong cách đạo giáo Trung Quốc, có cả những biểu tượng của tượng Kitô giáo phương Tây và Phật giáo Ấn Độ.

< Ngôi mộ đồ sộ trên mảnh đất gần 800m² của dòng họ Trương ở khu nghĩa địa An Bằng. Đây là một trong số nhiều ngôi mộ xa hoa, nổi bật nhất "thành phố lăng mộ" này.

Nhưng tôn giáo thực sự của người Việt Nam vẫn là tôn kính các thế hệ trong quá khứ. Những lăng mộ hoành tráng trên dải đồng bằng cát ven biển nằm giữa TP.Huế và TP. Đà Nẵng này là một minh chứng rõ nét cho điều đó.

Các lăng mộ to lớn và lộng lẫy nhất nằm ở trung tâm của “Thành phố hồn ma”. Chúng được người dân địa phương xây dựng từ sự tài trợ của những người họ hàng định cư tại nước ngoài.

< Ba lăng mộ với ba kiểu kiến trúc triều Nguyễn, Trung Đông và Phật giáo nằm cạnh nhau.

Tại đây, một cuộc chạy đua thật sự đang diễn ra giữa các dòng họ về quy mô và cách thiết kế của các lăng mộ.  Những lăng mộ sau phải to hơn lăng mộ trước và các gia đình tìm mọi cách để không thua kém làng xóm.
Một người đàn ông mà chúng tôi gặp đã cho biết “ngôi nhà vĩnh cửu” mà ông đang xây dựng có tổng chi phí xây dựng lên tới 30.000 USD, một khoản tiền thật sự lớn đối với mức thu nhập của đại đa số người Nam.

Thành phố  hồn ma đã để lại cho tôi một cảm nhận thú vị về Việt Nam trong thế kỷ 21. Vượt qua những xung đột và đói nghèo trong thế kỷ trước, đất nước này đang tiến mạnh mẽ về tương lai với nhiều thành công về vật chất. Nhưng sâu thẳm trong tinh thần, họ vẫn hướng về tổ tiên với niềm tin rằng những người đã khuất luôn theo dõi và chở che cho họ.

By EmVân Pcworld-com.blogspot.com - Theo 24h, internet

Rừng Hải Vân bốc cháy

14h chiều 2/5, rừng Nam Hải Vân (Liên Chiểu, TP Đà Nẵng) bốc cháy ngùn ngụt, đứng cách xa nhiều km vẫn nhìn thấy. 1.000 người được huy động tới dập lửa, Sư đoàn không quân 272 điều máy bay túc trực, sẵn sàng thị sát khu vực cháy ngay trong đêm hoặc sớm mai.

Theo ghi nhận của phóng viên, do thời tiết nóng và khô hanh cùng với gió to lien tục thổi vào nên đám cháy đã lan rất rộng, chỉ còn cách đường Quốc lộ 1A khoảng 1 km. Lửa chiếu sáng cả đoạn đường đèo và phát ra những tiếng nổ lớn làm không ít người đi đường hốt hoảng. Sau đó, lửa cháy lan sang tiểu khu 14 tạo thành một dãy lửa cao 10 m, dài khoảng 3 km, rộng 1 km trên đèo Hải Vân.

Ngay khi nhận tin báo, hơn 500 chiến sĩ công an, kiểm lâm, dân quân cùng hàng trăm xe chữa cháy được huy động đến hiện trường dập lửa. Tuy nhiên, do đám cháy nằm sâu bên trong, cách Quốc lộ 1A khoảng 2 km nên nước không thể tiếp cận được.

Ngay sau khi phát hiện cháy, hơn 500 bộ đội biên phòng, kiểm lâm và dân quân tự vệ của Đà Nẵng được huy động, dùng máy khò lửa, dao rựa phát đường băng chặn đám cháy lây lan trên khu rừng ở độ cao hơn 300 m. Bốn xe cứu hỏa cũng được điều tới hiện trường để tìm phương án chữa cháy bằng nước.

Do đây là khu vực rừng tự nhiên cây tạp và rừng trồng bạch đàn nên nhiều người dân có rừng đã chạy tới hỗ trợ ứng cứu. Tuy nhiên, do đám cháy nằm gần đỉnh đèo rất khó tiếp cận, cộng với thời tiết hanh khô nên việc dập lửa gặp nhiều khó khăn. Người dân phải xuống khu vực thấp hơn để tưới nước nhằm tránh cháy lan.

Đến 18h30, đám cháy vẫn lan nhanh kèm tiếng nổ. Theo nhà chức trách, đó là tiếng nổ đạn pháo còn sót lại từ thời chiến tranh. Khu vực cháy rừng từng là sân bay dã chiến của quân đội Mỹ dùng để dự trữ vũ khí. Có thể trời nắng nóng khiến những quả đạn, bom bị kích nổ và gây hỏa hoạn. Năm 2006 khu rừng này từng cháy do nổ đạn pháo.

Đến 20h, Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng Văn Hữu Chiến đã đến hiện trường chỉ đạo. Nhận định đây là vụ cháy lớn nhất từ trước đến nay tại rừng Nam Hải Vân, ông Chiến đã huy động tất cả lực lượng từ quân đội, công an, dân quân tự vệ đến không quân với con số gần 1.000 người để phối hợp chữa cháy, đồng thời báo cáo Ủy ban quốc gia về tìm kiếm cứu nạn và Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải.

Sư đoàn không quân 272 đã điều động lực lượng và máy bay túc trực, chờ lệnh bay của Bộ Quốc phòng để thị sát khu vực cháy ngay trong đêm hoặc sớm mai nhằm lên phương án cứu chữa cụ thể. Riêng việc dùng máy bay trực thăng để chữa cháy chưa được tính đến.

Lực lượng quân đội được lệnh dùng máy cưa để phát đường băng rộng 2 km, tuy nhiên do địa hình hiểm trở, ngọn lửa cao hơn 20 m cộng với trời tối nên chưa thể thực hiện. Hàng chục xe cứu hỏa được điều đến hiện trường, sẵn sàng ứng cứu trong trường hợp đám cháy lan xuống ven đường đèo Hải Vân trong đêm.

Theo nhận định của lực lượng cứu hộ, khó có thể dập tắt đám cháy trong đêm do địa hình tiếp cận ngọn lửa quá hiểm trở, lại cao tới 540 m so với mực nước biển. Ước tính 50 ha rừng đã bị lửa thiêu. Kiểm lâm Đà Nẵng đã liên hệ với Kiểm lâm Thừa Thiên Huế phối hợp chữa cháy.

Trước đó chiều 30/4, rừng thông của Công ty Lâm nghiệp Phong Điền (thị trấn Phong Điền, Thừa Thiên Huế) đã bốc lửa cao 15-20 m. Sau 3 giờ, ngọn lửa đã thiêu rụi hơn 3 ha rừng. Nguyên nhân ban đầu được xác định là nổ bom lân tinh.

By EmVân Pcworld-com.blogspot.com - Tổng hợp từ VnExpress, Datviet

Hạ Long tắc nghẽn trước giờ khai hội Carnaval

Chiều 30/4, dòng xe máy, ôtô ùn ùn đổ về Hạ Long (Quảng Ninh) khiến giao thông tắc nghẽn. Nhiều du khách vạ vật trên bãi cỏ tránh nắng, tất cả khách sạn đều kín phòng.

< Đường vào đảo Tuần Châu, Hạ Long tắc nghẽn chiều 30/4. Du khách phải xuống xe đi bộ vào trong.

Chương trình Carnaval sẽ diễn ra từ 20h đến 23h ngày 1/5 tại khu du lịch Bãi Cháy, thành phố Hạ Long, với sự tham gia của gần 4.000 diễn viên. Ba đoàn quốc tế gồm Hàn Quốc, Trung Quốc và Lào cũng đến tham dự.

< Các lối ra vào đảo đều ùn ứ ôtô.

< Người lái xe ôm mời chào khách đi bộ.

Tại buổi họp báo chiều 30/4, ông Trịnh Đăng Thanh, Phó giám đốc Sở Văn hóa Thể thao Du lịch Quảng Ninh cho biết, riêng ngày 29/4 có hơn 24.000 lượt khách tới thăm quan Vịnh Hạ Long - lập kỷ lục lượng khách đến nhiều nhất trong một ngày.

< Du khách mệt mỏi, vật vờ trên bãi cỏ.

Đến 16h ngày 30/4, Hạ Long đón tiếp 15.000 lượt khách.

< Bãi gửi xe máy tại bến tàu du lịch.

< Thời tiết Hạ Long khoảng 34 độ C, lý tưởng cho việc dạo chơi. Ảnh là một góc bãi biển.

< Càng về chiều, khách càng đổ về bãi biển xung quanh để tắm.

< Ba cô gái này liên tục gọi điện tìm thuê khách sạn. Nhiều du khách không đặt được chỗ phải liên hệ các nhà dân.

By EmVân Pcworld-com.blogspot.com - Theo VnExpress