Mê hoặc núi rừng miền tây Quảng Nam

Từ đỉnh Ngọc Linh kéo ra phía Bắc gặp những cánh rừng A Roàng, A Lưới (Thừa Thiên Huế), núi rừng miền tây Quảng Nam còn lưu giữ cả những bí ẩn của một vùng văn hóa đa dạng của các tộc người đã bao đời sinh sống nơi đây.

< Sương sớm bản làng.

Nhà nghiên cứu Nguyễn Văn Bổn từng nhận xét như vậy trong một công trình về văn học dân gian xứ Quảng. Chính vì thế, khám phá văn hóa, không gian, văn học dân gian… vùng cao không chỉ là cuộc khám phá tri thức, khám phá tình cảm mà còn sẽ giúp chúng ta quay về với cội nguồn, với bầu sữa mẹ quê hương.

Nhưng cội nguồn, bầu sữa mẹ quê hương ấy ngày một thay đổi. Dưới bóng rừng già, bao đời nay các dân tộc ít người ở Quảng Nam dựng bản làng, làm rẫy, làm nhà, sống hòa hợp với thiên nhiên. Không gian đặc trưng của vùng cao phải nhắc ngay đến rừng - bởi đó là tất cả cuộc sống của đồng bào. Có nhà nghiên cứu quả quyết: Không có rừng, họ sẽ khó tồn tại!

Những khuôn hình mà Báo Quảng Nam ghi nhận trên các chặng đường khác nhau khi đến với vùng cao mở ra một không gian quyến rũ. Quyến rũ trong mỗi góc nhìn, song cũng dự cảm về một sự mất mát, phôi pha…

< Nhịp điệu hằng ngày.
< Kho thóc người Xê Đăng ở Trà Linh.

Những thửa ruộng bậc thang Chuôr có từ hàng trăm năm nay do bàn tay cần mẫn của đồng bào Cơ Tu kiến tạo vừa được công nhận là di tích danh thắng cấp tỉnh. Những thửa ruộng trông như những “chiếc thang trời”, thuộc địa bàn thôn Arầng I, II, III (xã A Xan - Tây Giang), nằm trên tuyến đường A Xan - Ch'Ơm. A Xan là một trong 4 xã vùng cao Tây Giang, ở độ cao khoảng 1.300m so với mực nước biển, giáp ranh  nước bạn Lào.

< Nét mới Tây Giang.

Khách đến đây nếu gặp mùa sắp thu hoạch sẽ được chiêm ngưỡng cánh đồng lúa chín vàng tuyệt đẹp.  Có thửa chỉ vài chục bậc thang nằm vắt vẻo bên mé đồi, có thửa vút lên thẳng tắp theo hình chóp nón để lộ những bậc tam cấp uốn cong như những cánh cung đất, có thửa lúa đã chín vàng ươm, có thửa vừa mới chín, màu vàng của ruộng lúa hòa lẫn với màu xanh cây rừng tạo thành vẻ đẹp khó tả… Trong chiến tranh chống Pháp và Mỹ, cánh đồng lúa bậc thang Chuôr góp phần cung cấp lương thực cho cán bộ, bộ đội.

< Thác nước bên đường Hồ Chí Minh.

Tất cả các thửa ruộng bậc thang Chuôr đều được dẫn nước từ sông K'ool. Trước kia, khi chưa có hệ thống kênh mương, đồng bào Cơ Tu dùng thân cây thông to bổ đôi đẽo thành máng nước, rất cực nhọc vì vụ nào cũng phải thay “đường ống”. Bây giờ đã có đập và mương kiên cố, sản lượng lúa cao hơn, đôi khi cung cấp lương thực cho các đồn biên phòng, trường học, trạm xá...
< Núi rừng chập chùng...

Ruộng bậc thang Chuôr là kết quả của phương thức canh tác nông nghiệp từ xa xưa nhất, hàm chứa tri thức bản địa của người Cơ Tu, trở thành điểm nhấn trong bức tranh cảnh sắc vùng cao Quảng Nam với không gian sinh thái trong lành hấp dẫn du khách. Mỗi mùa thu hoạch là một mùa lễ hội mừng lúa mới.

Theo: Xuân Ring/Quảng Nam Online

Tắm sóng ở gành đá Bình Châu

Không kỳ vĩ như gành đá Đĩa, gành đá trên bãi biển Bình Châu được thiên nhiên ban tặng nét đẹp rất riêng khiến bao du khách say mê.

Xuôi theo con đường từ Bà Rịa về Bình Châu (Bà Rịa - Vũng Tàu), nơi có suối nước nóng và chợ hải sản nổi tiếng tươi ngon, du khách sẽ bắt gặp những bãi biển trong xanh, cát trắng trải dài ngút ngàn như một bức tranh sơn thủy hoang sơ, khiến tâm hồn con người chợt lắng đọng, hòa tan trong biển nước bao la ấy.

Cũng trên cung đường này, trước khi đến địa phận Bình Châu khoảng 5km, du khách không khỏi sững sờ trước vẻ đẹp nên thơ, hùng vĩ của một gành đá trên bãi biển.

Nếu gành đá Đĩa ở Phú Yên là một khối đá có hình dáng như chồng đĩa trong các lò sứ thì gành đá ở Bình Châu là chuỗi liên hoàn của các hòn đá lớn nhỏ khác nhau nằm co cụm lại thành nhóm.

Những tảng đá nổi bật trên nền cát trắng trải dài. Biển xanh trong vắt, những đồi cát nhấp nhô trên bờ, cụm dương xanh mát ở một góc bãi biển, rồi từng đợt sóng mạnh đập vào đá, nước tung cao hơn 10m đã mang đến cho gành đá này vẻ đẹp rất riêng, làm say mê bao du khách từng đặt chân đến.

Tuy nhiên, nước ở đây khá mạnh, địa thế lại hiểm với những tảng đá to, nhỏ nằm rải rác. Còn có nhiều đá ngầm nên đây là khu vực cấm tắm. Song vẻ đẹp hùng vĩ vẫn khiến nó trở thành nơi vui chơi, điểm hẹn hò lý tưởng của các bạn trẻ địa phương.

Vào buổi chiều, nhiều cặp đôi tay trong tay đi dạo trên bãi biển. Khi mỏi chân, họ chọn một mỏm đá nào đó gần bờ, thì thầm trò chuyện trong tiếng gió, tiếng sóng. Với những bạn trẻ thích mạo hiểm thì lại chọn phương pháp tắm sóng. Tức là leo lên một tảng đá gần bờ, chờ sóng ập vào đá, vào người. Sóng lớn, sức đập khá mạnh, người đứng không vững sẽ chao đảo, có khi nhảy xuống khỏi tảng đá. Còn người đứng vững hay quen sóng, sẽ có cảm giác như được mát-xa toàn thân, sảng khoái và thích thú vô cùng, khiến từng đợt tiếng cười, tiếng nói cứ vang một góc trời.

Theo: Bưu điện Việt Nam

Xem thêm biển Bình Châu >

Thiên đường Vinpearl Land Nha Trang

Đặt chân tới thành phố Nha Trang, chúng tôi như choáng ngợp giữa khung cảnh thiên rừng và biển cảm giác mệt mỏi sau một chuyến bay dường như tan biến khi được hít thở cái không khí của thành phố biển đẹp nhất miền Trung này…

"Thiên đường Vinpear Land” chúng tôi chọn nằm khuất giữa vịnh biển hẻo lánh. Ngồi trên Ca nô - là một trong hai phương tiện riêng được dùng để đến vớiVinpearl Land - làm cho du khách có cảm giác thoát ra khỏi cuộc sống đời thường.

Khu resort này tọa lạc trên đảo Hòn Tre, ngay trên vịnh Nha Trang, ở đây chúng tôi vừa có thế nghỉ ngơi trong không gian tĩnh lặng và hít thở khí biển trong lành của vịnh Nha Trang - một trong 30 vịnh biển đẹp nhất thế giới, vừa có thể vui chơi thoải mái tại một khu vui chơi giải trí hiện đại, tất cả đều được bố trí hợp lý tại hòn đảo tuyệt đẹp này.

Resort này được xây dựng với khu bảo tồn tự nhiên bao quanh. Chúng tôi không thể tin được đây sẽ là “nhà” của mình trong mười ngày tới. Nhân viên resort trong những bộ đồng phục áo dài màu sen tha thướt chào đón khách và hướng dẫn chúng tôi lên xe tuk tuk chạy về với khu biệt thự biển.

Chúng tôi chạy ngang qua con đường nhỏ đầy hoa và những vòm cây xanh mướt phủ trên đầu, những chú bướm xinh nhiều màu sắc bay nhộn nhịp trong khí trời ấm áp và những chú chim thản nhiên đậu trên nền đất thơm..

Cuối cùng, trong cảm giác hồi hộp và sung sướng xen lẫn, chúng tôi đến với căn biệt thự biển của mình, nội thất của căn biệt thự nhỏ thật ấm, mộc mạc mà sang trọng. Ngồi từ cửa sổ phòng ngủ, ta có cảm giác như với tay ra được với triền cát trắng với những con sóng nhỏ đang nhảy nhót..

Khách sạn có một hồ bơi riêng, một quầy bar lộng gió với tấm phù điêu thật lớn, ôm trọn khung cảnh đẹp ngây ngất của bờ vịnh thanh bình..
Mỗi buổi sáng chúng tôi thức dậy trong tiếng sóng vỗ vào bờ cát ngay trước cửa phòng, ngắm những vạt nắng đang thi nhau đùa giỡn trên mặt biển. Và mỗi buổi chiều, chúng tôi cùng nhau ngồi trên chiếc võng ngắm hoàng hôn phủ đầy không gian và tối dần nơi chân trời.

Chúng tôi còn dành hẳn một ngày để khám phá khu vui chơi giải trí Vinpearl Land. Ngay khi bước vào cổng, chúng tôi có cảm giác như đang lạc vào một thế giới cổ tích với vô vàn điều kỳ thú.
Vinpearl Land, chúng tôi không chỉ thư giãn trong tĩnh lặng mà còn có được những khoảnh khắc sôi động và những ấn tượng khó quên khi tham gia những trò chơi vui nhộn hay những môn giải trí cần sự linh hoạt, khéo léo…

Tham gia các trò chơi tại Công viên giải trí Vinpearl, tôi như cảm thấy mình thêm hưng phấn, trẻ trung và yêu đời. Tại đây, chúng tôi còn được thưởng thức những màn trình diễn nhạc nước độc đáo - là sự kết hợp tinh xảo của nước, âm thanh và ánh sáng...

Điều đặc biệt là, không nhất thiết phải lặn xuống đáy biển mới có thể khám phá lòng Đại dương, ngay khi đặt chân lên những bậc thang của Thủy cung Vinpearl, chúng tôi đã cảm thấy như đang lạc vào thế giới dưới nước diệu kỳ để chiêm ngưỡng vô vàn loài sinh vật biển quý hiếm, độc đáo từ góc nhìn dưới đáy nước, trong làn ánh sáng lung linh.

Hành trình cảm xúc tại Vinpearl đưa chúng tôi đi từ bất ngờ này tới bất ngờ khác, những niềm vui, hạnh phúc và đam mê, những khám phá và trải nghiệm sẽ mãi được lưu giữ trong từng bước chân chúng tôi đã in dấu nơi đây.

Theo: Dulich5sao

What is love?

Tình yêu là gì ?

Có người nói, cuộc sống là một quá trình tìm kiếm Tình yêu, mỗi người đều phải tìm thấy ba người trong cuộc đời mình.
- Người thứ nhất là người mình yêu nhất
- Người thứ hai là người yêu mình nhất
- Người thứ ba là người đồng hành suốt cuộc đời ( bạn đời)
Trước tiên mình sẽ gặp người mình yêu nhất, sau đó hiểu được cảm giác yêu, chỉ có hiểu được cảm giác yêu mới có thể phát hiện ra người yêu mình nhất., khi trải qua cảm giác yêu & bị yêu mới có thể biết được mình cần điều gì và cũng sẽ tìm thấy người bạn đời thích hợp nhất trong cuộc đời còn lại.
Thật đáng tiếc, trong cuộc sống & thực tế, cả ba người này thường không cùng một người. Người bạn yêu nhất không chọn bạn, người yêu bạn nhất lại không phải là người bạn yêu nhất và người bạn đời không phải là người bạn yêu nhất cũng không phải là người yêu bạn nhất, mà chỉ là người xuất hiện vào lúc thích hợp nhất!

Bạn sẽ là người thứ mấy trong cuộc sống của tôi??? Không ai muốn thay đổi tình yêu của mình. 
- Khi người đó yêu bạn dó là lúc họ thật sự có cảm giác với bạn, nhưng khi họ không yêu bạn thì cũng là lúc họ không còn cảm giác muốn gần gũi bạn, người ấy không thể giả vờ không yêu khi người ấy đang yêu bạn, cũng như người ấy không thể giả vờ yêu khi không còn yêu bạn nữa (ở đây ta không nói đến những người quen sống giả dối..)
- Khi một người không còn yêu mình nữa, muốn rời xa mình, mình cần hỏi lại bản thân có còn yêu người ấy nữa hay không? Nếu bạn không còn yêu thì đừng bao giờ vì lòng tự trọng mà không chịu rời xa người ấy, nếu như bạn còn yêu người ấy, lẽ đương nhiên bạn sẽ hy vọng người ấy có được một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ, đừng bao giờ ngăn cản, nếu bạn ngăn cản người ấy có được hạnh phúc thật sự của mình thì có nghĩa là bạn không còn yêu người ấy nữa & nếu bạn đã không còn yêu thì bạn lấy tư cách gì trách cứ người ấy bạc tình???

Yêu không phải là chiếm hữu, bạn thích mặt trăng nhưng không thể đem mặt trăng cất vào hộp, ánh sáng của mặt trăng lại có thể chiếu sáng vào tận phòng bạn, cũng như bạn yêu một người bạn vẫn có thể có người ấy mà không cần chiếm hữu & hãy để người ấy trở thành một hồi ức vĩnh hằng trong cuộc sống.

Nếu bạn thật sự yêu một người, bạn phải yêu con người thật của người ấy, yêu mặt tốt cũng như yêu cả những mặt xấu, yêu cái ưu lẫn khuyết điểm của người ấy. Tuyệt đối không nên vì yêu người ấy mà hy vọng người ấy trở thành con người mà mình mong muốn, nếu họ không được như ý mình thì mình không còn yêu nữa.

Khi yêu một người nào đó sẽ không thể nói được nguyên nhân tại sao mình yêu? bạn chỉ biết rằng bất cứ lúc nào, dù tâm trạng ra sao thì bạn cũng đều mong muốn có người ấy bên cạnh bạn, không một yêu cầu.... Xa cách cũng là một thử nghiệm cho Tình yêu, Tình yêu chân chính sẽ chẳng bao giờ trở thành tình yêu oán hận. Khi yêu, thích nhất là bắt người ấy phải thề, phải hứa??? Tại sao chúng ta lại bắt người đối diện làm như vậy ??? Tất cả chỉ là do ta không tin tưởng đối phương, làm gì có chuyện biển cạn đá mòn, trời hoang đất lở, nếu có thì cũng không ai sống được đến ngày ấy. Trong Tình yêu, nói là một lẽ, làm là một lẽ, người nói không dám tin điều mình nói và người nghe thì không thể tin điều mình nghe.... Nhưng mọi chuyện vẫn diễn ra như vậy.... Đời đời, kiếp kiếp và mãi mãi vẫn như vậy... .

Đó chính là TÌNH YÊU.
    --St--

"Chinh phượt” FansiPan

ĐGD: Cái "khoái" và hả hê khi chinh phục được đỉnh FansiPan - nơi cao nhất Đông Dương thì khỏi phải bàn nhưng bạn có hình dung ra những cái "khổ" trong cuộc hành trình gian nan vất vả này không? Mời các bạn xem qua tường thuật của bác Nguyên Thủy về cái sự "hổng sướng" trên bước đường lên Fan.

Nguyên Thủy: Tôi vẫn từng ấp ủ về một lần chinh phục nóc nhà Đông Dương – FanxiPan. Tối ngày 25/3/2008 chúng tôi lên tàu. Sapa – Lào Cai thẳng tiến. FansiPan mời chào. Đoàn gồm 9 người. Theo kế hoạch chúng tôi sẽ chinh phục nóc nhà Đông Dương trong vòng 4 ngày với 3 đêm ngủ rừng. FansiPan hoành tráng và hùng vĩ như tôi mong đợi. Nhưng vẫn còn nhiều góc tối mà mỗi lần tôi chứng kiến là một lần xót xa.

“Thiên đường”: Sống cùng vắt. Ngủ rừng. Uống nước suối. Không tắm rửa. Leo những vách đá dựng đứng … Đó là những thử thách mà bất cứ ai muốn chinh phục PhanxiPan cũng phải vượt qua.

Vắt rừng

Xuất phát từ Hà Nội tối ngày 25, sáng 26 cả đoàn tới nơi. Mọi người nghỉ ngơi, đi leo núi Hàm Rồng làm quen với không khí và độ cao. Một số thành viên trong đoàn đi mua thực phẩm chuẩn bị đủ ăn cho 4 ngày trong rừng.

Đoàn gồm 9 người cộng thêm 1 người hướng dẫn (gai), 7 người gùi đồ(porter). Tổng cộng là 17 người. Lên danh sách cho 17 người ăn trong 4 ngày là không hề dễ.

Gạo. Thịt gà, bò, lợn. Rau. Rượu… Tất cả đều được mua theo sự tư vấn chặt chẽ của Má A Dũng – hướng dẫn viên người H’mông. Dũng lên gân cốt cho cả đoàn rằng đây là một tour khó. Rất ít người đi tour này. Từ ngày mở tour chưa tới 10 đoàn đi đường này. Đa số người leo FansiPan sẽ đi theo đường thương mại.

8h sáng ngày 27 cả đoàn bắt đầu khởi hành từ Sapa. Trời mưa tầm tã. Gai dặn dò: “Bắt đầu từ điểm khởi hành cho đến điểm nghỉ trưa sẽ có rất nhiều vắt. Cẩn thận kẻo vắt chui vào người hoặc tai. Không được ngồi bệt khi nghỉ.” Chỉ nghe thấy vắt, nhiều thành viên trong đoàn đã lo ngay ngáy. Giầy leo núi chống vắt. Gệt chống vắt. Thuốc DEP chống vắt. Ai cũng trang bị đủ cả. Có người sợ vắt cắn còn bôi thuốc chống vắt kín người.

Bản thân tôi nghe nói về vắt rất nhiều lần nhưng chưa bao giờ được nhìn thấy. Khi nghe nói có vắt, cảm giác đầu tiên trong là muốn được nhìn thấy xem nó “dư lào” - Vì sao mọi người sợ đến vậy?

Nhìn thấy rồi thì mới thấy quả thực là “hơi thất vọng”. Tưởng gì ghê gớm. Hóa ra vắt cũng chỉ có vậy. Nhìn còn không ghê bằng con đỉa. Chẳng qua con này sống trên cạn và có thể búng mình nhảy lên cao để bám vào vật chủ để hút máu. Gai và Porter còn quen với vắt đến mức họ chẳng cần một biện pháp phòng chống nào. Nếu vắt đốt thì họ bắt vất đi. Nhiều anh em đã bị vắt cắn chảy máu.

Gai phím cho rằng “người đi đầu rất hiếm khi bị vắt bám và đốt. Bình thường vắt ngủ. Khi có người đi qua nó mới tỉnh và nhảy lên bám vào người đi sau.” Trưa đó đoàn nghỉ ở một lán sấy thảo quả.

Mưa như trút nước.Vắt nhiều vô kể. Phải đốt lửa để đuổi vắt. Một vài người vừa ăn vừa dùng dao giết vắt. Trong đoàn có hai người là phụ nữa. Họ “nhạy cảm” nhất với vắt nhưng cũng bị vắt chui vào giầy nhiều nhất. Nhìn thấy con vắt bò lổm ngổm chui qua các lỗ xỏ dây giầy vào trong mà các chị này cứ nhảy dựng lên kêu các anh trong đoàn đến cứu.

“Bích hổ du tường” gặp “nghiêng trái phun châu”

Lần đầu ăn ngủ sinh hoạt trong rừng chắc chắn không khỏi bỡ ngỡ. Buổi chiều đầu tiên khi đến đích, tôi cầm khăn mặt ra suối. Vừa chạm tay vào nước đã phại rụt tay lại. Nước suối lạnh thấu xương. Hơn cả nước đá. Gai dặn không được rửa, vệ sinh cá nhân ở đầu nguồn để còn lấy nước phục vụ ăn uống.

Dừng chân được khoảng 30 phút thì cái lạnh của rừng bắt đầu thấm vào da thịt. Gió to như bão. Càng ngồi càng lạnh. Hai thành viên nam trong đoàn còn nói đùa với nhau: “Lạnh thế này khi tối nay anh em mình phải “vượt qua dư luận” để đến với nhau. Không ôm nhau thì chống lại làm sao được cái lạnh.” Tôi phải khoác lên mình hai chiếc áo khoác dầy mà vẫn thấy lạnh buốt.

Chuyện vệ sinh cũng là một câu chuyện khá thú vị khi đi rừng. Đi tiểu thì dễ nhưng đại tiện thì là câu chuyện khác. Nhất là đối với những người bị táo bón hoặc phải ngồi lâu mới ị được. Ngồi lâu rất dễ gặp rắn hoặc các loài côn trùng khác bò đến do bị hấp dẫn bởi “mùi vị”.

Sáng ngày đầu tiên ngủ dậy trong rừng, hai thành viên nam trong đoàn dẫn nhau đi... ị. Điều này cũng khá cần thiết bởi phải “trông coi” cho nhau. Nguyên tắc khi đi vệ sinh không được đi vào nguồn nước, không được đi tại bãi nghỉ và không được đi về hướng đi tiếp theo.

Hai chú này dẫn nhau quay ngược lại đoạn đường đã đi qua ngày hôm trước. Địa điểm được chọn khá chệt hẹp với một bên là núi và một bên là vực. Mỗi chú ngồi bám vào một gốc cây chĩa mông xuống vực. Chú Cẩm Văn của báo Lao động tự gọi tư thế của mình là “bích hổ du tường”. Chú Cường16 tiếp viên của Vietnam Airlines - biệt danh là Nấm thì gọi tư thế của chú ấy là “nghiêng trái phun châu”. Chú này tự gọi thế bởi đám châu ngọc của chú ấy đã được tích cóp từ 4 hôm. Táo mãi. Đến sáng hôm đó quang cảnh đẹp, thiên nhiên mát mẻ đám châu ngọc kia mới chịu phun ra. Mừng lắm - vì nhẹ bụng mà.

Người ra đi mãi mãi

Ngay sáng xuất phát trời đã mưa tầm tã. Ít nhất có hai thành viên trong đoàn bàn lùi không muốn đi. Leo núi trời mưa đồng nghĩa với nguy hiểm tăng gấp nhiều lần. Nhưng đã quyết thì vẫn cứ đi.

Đi được khoảng 4 km thì đường bắt đầu dựng đứng. Nhiều đoạn leo ngược theo những con suối nhỏ chảy từ trên đỉnh núi xuống. Mưa. Đá trơn tuột. Một thành viên trong đoàn xẩy chân bị ngã nhưng rất may chỉ bị sứt sát ngoài da. Nếu là đường rừng thì đường đi gần như chỉ là những dấu vết rất mờ nhạt.

Chỉ khoảng 3h chiều thì đoàn đến điểm tập kết nghỉ đêm đầu tiên. Gai cho biết điểm nghỉ chân yêu cầu bắt buộc là phải dựng được lều và phải cạnh suối. Cần phảỉ có nước để nấu ăn. Không thể gùi nước sinh hoạt đi để đủ cho 4 ngày vì nước rất nặng. Chính vì vậy mà Gai phải là người rất hiểu và thông thuộc đường. Nếu chỉ đi thêm một nhịp thì có thể sẽ phải đi rất lâu sau mới tới điểm có nước và có bãi trống để cắm trại.

4h30 Gai gọi cả đoàn ăn tối. Mỗi ngày chỉ được ăn một bữa cơm vào buổi tối. Sáng và trưa thường ăn mì tôm hoặc bánh mỳ. Bữa cơm tối giữa rừng được những anh em người H’Mông chuẩn bị khá chu đáo. Thịt gà rang. Thịt lợn xào hành cùng cà rốt tỉa hoa. Rau cải xoong xào. Đáng lẽ là hoàn hảo nếu nồi cơm không bị sống do phải nấu trong hoàn cảnh gió quá to mà lại nấu cho nhiều người ăn. Thế nhưng sau ngày đầu tiên thử sức thì bữa cơm vẫn là phần thưởng quá lớn cho sức khỏe. Ai không ăn được cũng cố để ăn nhằm còn giữ sức chiến đấu cho những ngày sau.

Ngày thứ 2 và ngày thứ 3 thời tiết ủng hộ. Trời nắng đẹp. Nhiều chỗ, hoa đỗ quyên nở đỏ hoặc trắng, tím cả vạt rừng. Ngày thứ 2 đoàn đi ra qua một rừng tùng được xác định phải hơn 1000 năm tuổi. Điểm nghỉ đêm ngày thứ 2 là rừng nguyên sinh. Tất cả những cảnh đẹp thiên nhiên hoang dã này nếu leo theo đường thương mại đều không được có. Điều đáng nhớ nhất của ngày thứ hai là một thành viên nữ trong đoàn tưởng mình bị lạc.

Trưa ngày thứ 2 đoàn leo đến đỉnh 2900. Từ độ cao này đoàn phải leo xuống độ cao 2600. Đường đi bám theo một con suối đổ từ trên đỉnh núi xuống. Chính ở đoạn này thành viên nữ trên đã bị lạc mất khoảng 20 phút. Thân gái giữa rừng hoang. Không sóng điện thoại. Đang hoang mang tột độ, khóc rưng rức một mình thì gai tìm thấy. Hú hồn. Mừng như được sống lại.

Điểm nghỉ đêm và ngày hôm sau leo lên đỉnh PhanxiPan. Điểm nghỉ đêm ngày thứ hai tọa trên một bãi đất cắm lều nhỏ xíu. Ngay dưới cửa lều là vực. Nguy hiểm nhưng mọi người vẫn đùa rằng: xảy chân ngã là “người ra đi mãi mãi”

Trực thăng “xuống núi” – 5000USD

9h24’ ngày thứ ba tôi là người đầu tiên trong đoàn bước lên tới đỉnh PhanxiPan. Cảm giác sướng ngập người. Tôi có cảm giác nhưng mình được “lên thiên đường”. Vất bỏ lại đằng sau là những toan tính của công việc hằng ngày.

Đỉnh cao mà hàng triệu người mơ ước được một lần chinh phục đã khuất phục dưới chân tôi. Đó là một đỉnh núi đá với diện tích rộng khoảng 20m2. Không có gì đặc biệt ngoài một vật hình tháp làm bằng inox trên đó có đề dòng chữ PhansiPan 3143m. 5 phút sau cả đoàn lên đến nơi rồi chụp ảnh lưu niệm.

Trò chuyện với Má A Dũng về những người từng chinh phục đỉnh PhansiPan, tôi có nói rằng anh thấy thực sự không quá khó khăn để chinh phục. Sức anh có thể leo những đỉnh cao hơn. Dũng nói với tôi rằng: “Anh không nên nói vậy. Có thể với anh là dễ nhưng với nhiều người thì nó là rất khó khăn.”

Rồi Dũng kể đã từng dẫn một đoàn sinh viên Singapore lên đây. Một cô sinh viên trong đoàn sau khi leo lên đến nơi thì cứ ngồi khóc rồi gọi điện đi khắp nơi nói rằng không thể xuống được. Cô này yêu cầu Dũng thuê trực thăng cho cô xuống. Thế nhưng cái giá để thuê trực thăng cũng sẽ rơi vào khoảng 5000USD. Cuối cùng Dũng phải thương thảo với 4 anh em Porter cho cô sinh viên này vào trong túi ngủ rồi thay nhau khênh xuống. Giá chỉ có 2 triệu đồng. “Không phải ai cũng khỏe như anh để có thể leo được đâu.” Dũng khẳng định.

Sau khi tọa trên đỉnh khoảng hơn 1h đồng hồ thì chúng tôi bắt đầu xuống núi. Hai thành viên trong đoàn gồm một nam một nữ đã kiệt sức sau ba ngày leo xin được đi đường thương mại xuống trước. Còn một lý do tế nhị khác là anh chị này sau ba ngày đi rừng không tắm đã cảm thấy bẩn không thể chịu được. Nói vậy, hóa ra những thành viên còn lại trong đoàn đều là “người bẩn thỉu” cả.

Tối đó, đoàn chúng tôi nghỉ tại đỉnh 2200m. Ngày thứ tư chúng tôi đi xuống bản Xín chải bằng một con đường mà ngay cả gai cũng khẳng định “đường này chỉ dành cho người đi rừng”. Cung đường này như Porter nói thì cảm giác giống như đi trên vạn lý trường thành. Đường đi xuống đổ dốc thẳng đứng. 12h tôi vẫn là người đầu tiên trong đoàn bước những bước mệt mỏi tại thị trấn Sapa. Chuyến đi kết thúc đẹp. Chân tôi mỏi và mệt nhưng tôi bước trong tâm thế ngẩng cao đầu bởi tôi vừa từ một nơi rất khó khăn trở về.
4 ngày đoàn chúng tôi đã đi khoảng 40km đường rừng. 3 đêm ngủ rừng. Bốn ngày chưa tắm rửa. Tắm thôi. Hôi quá.

Nguyên Thủy (Blog 360)

Backstreet Boys Iloveu





Photobucket
Backstreet Boys được thành lập bởi nhà quản lý âm nhạc nổi tiếng Lou Pearlman sau khi ông này bị ấn tượng sâu sắc với thành công của nhóm nhạc nam New Kids on the Block đình đám vào những năm 80. Sau một loạt buổi thử giọng được tiến hành vào năm 1992 và 1993, Lou tuyển dụng được Nick Carter (lúc đó 12 tuổi và là thành viên trẻ nhất của ban nhạc), Howie Dorough, 19 tuổi, và Alexander James McLean, 14 tuổi. Kevin Richardson, 21 tuổi, gia nhập nhóm nhạc vào tháng 3 năm 1993. Backstreet Boys chính thức hình thành vào ngày 19 tháng 4 năm 1993 khi Brian Littrell, anh họ của Richardson, tham gia vào nhóm.
Xuất Xứ : Orlando, Florida, USA
Thể Loại : POP
Năm Hoạt Động : 1993-Nay
Hãng đĩa : Jive/Sony BMG
Thành viên


Nick Carter
Photobucket
Tên đầy đủ : Nikolas Gene Carter
Ngày sinh : 28-Jan-1980 tại Jamestown, NY , US
Brian Littrell
Photobucket
Tên đầy đủ : Brian Thomas Littrell
Ngày sinh : 20-Feb-1975 tại Lexington, KY , US
Howie Dorough
Photobucket
Tên đầy đủ : Howard Dwaine Dorough Flores
Ngày sinh :22-Aug-1973 tại Orlando, FL , US
A. J. McLean
Photobucket
Tên đầy đủ Alexander James Mclean
Ngày sinh : 9-Jan-1978 tại South Palm Beach, FL , US
Kevin Richardson (cựu thành viên)
Photobucket
Tên đầy đủ : Kevin Scott Richardson
Ngày sinh : 3-Oct-1971 tại Lexington, KY , US
Backstreet Boys là một ban nhạc Mỹ đã từng được đề cử giải Grammy. Lần trình diễn đầu tiên của nhóm là vào tháng 7 năm 1997. Backstreet Boys đã từng đứng thứ 12 trong top 40 của bảng xếp hạng Billboard Hot 100 của Mỹ, và bán được trên 100 triệu album trên toàn thế giới, là ban nhạc nam bán được nhiều album nhất thế giới và kiếm được nhiều tiền nhất thế giới từ năm 1997 đến 2005 (khoảng 533,1 triệu USD.

Sau khi trở lại với thế giới âm nhạc năm 2005, phong cách hát của họ thay đổi thành nhạc kịch kết hợp với các nhạc cụ âm nhạc (có một vài bài thành viên của nhóm tự chơi) và âm thanh guitar của nhạc pop rock. Hiện tại nhóm có bốn thành viên là Nick Carter, Howie Dorough, Brian Littrell, và A. J. McLean. Một thành viên chính thức là Kevin Richardson đã rời nhóm vào ngày 23 tháng 6 năm 2006, nhưng bốn thành viên còn lại vẫn quyết định quay trở lại với ca hát.
1 số điều thú vị nho nhỏ về BSB:
-Theo cuốn sách kỷ lục thế giới Guinness năm 2001, "ban nhạc nam vĩ đại nhất trong lịch sử" là nhómBackstreet Boys. Vào thời điểm đó, nhóm đã phá kỷ lục doanh số bán ra. Tổng cộng 13 triệu album Millennium đã được tiêu thụ hết tính đến tháng 3 năm 2001.

-Các chàng trai Backstreet Boys đã thể hiện 8 màn trình diễn tại lễ trao giải Grammy 2000.

-Ban nhạc Backstreet Boys là những nghệ sĩ duy nhất lập kỷ lục giành được 4 Giải thưởng âm nhạc thế giới trong 3 năm liên tiếp từ 1999 đến 2001

-Theo Jive Records, ban nhạc là "nhóm nhạc nam có album bán chạy nhất mọi thời đại".

-14 triệu đôla là tiền vé bán ra nội trong chuyến lưu diễn "Into The Millennium" năm 1999 của nhóm.

-Nhóm đã bán được tổng cộng 200 triệu bản thu âm trên toàn thế giới.

-I Want It That Way" đứng vị trí thứ 10 trong danh sách 100 bản nhạc pop vĩ đại nhất do tạp chí Rolling Stone & MTV bình chọn.

-Năm 2005, nhóm Backstreet Boys được xếp hạng với vị trí á quân trong danh sách Top 500 nghệ sĩ nhạc Pop vĩ đại nhất trong vòng 25 năm qua.

-Ban nhạc từng trình diễn quốc ca Hoa Kỳ tại Super Bowl XXXV được tổ chức ở Tampa, Florida vào năm 2001. Trong lần bầu chọn vào năm 2001 trên website Billboard.com poll, 30% trong tổng số 16.863 người tham gia đã nhận định album "Black and Blue" năm 2001 của nhóm là album được ưa thích nhất, vượt qua cả "1" của Beatles (album này của nhóm Beatles chỉ giành được 15% phiếu bầu).

-Năm 2001, hơn 1 triệu vé của tour diễn "2001 Black & Blue" vòng quanh nước Mỹ đã bán hết chỉ trong vòng 24 giờ đầu tiên tính từ thời điểm phát hành vé.

-Nhóm Backstreet Boys phối hợp với Stan Lee đồng sản xuất dự án mang tên The Backstreet dựa trên nền web tạo nên những chàng trai Backstreet trong thế giới ảo. Ban đầu những cuốn truyện tranh trong đó 5 chàng trai là nhân vật chính được tung ra tại các buổi hòa nhạc của nhóm, sau đó chuyển thành hình ảnh trên file flash tung lên web vào mùa hè năm 2000. Hình thức lăng-xê mới này được các fan hâm mộ ủng hộ nhiệt liệt.

-"I'll Never Break Your Heart" đứng vị trí số 1 trong chương trình đầu tiên của Total Request Live của MTV năm 1998.

-Năm 1998, Orlando tuyên bố ngày 7 tháng 10 chính thức là "Ngày Backstreet Boys" nhằm vinh danh nhóm vì những hoạt động từ thiện. Cụ thể ngày hôm đó, nhóm đã tổ chức một buổi hòa nhạc nhân đạo, quyên toàn bộ $250.000 tiền bán vé cho người gặp hoàn cảnh khó khăn.

-Năm 2002, ngài Thị trưởng của Baltimore, bang Maryland, tuyên bố ngày 2 tháng 3 chính thức là “NgàyBackstreet Boys" với sự ủng hộ nhiệt liệt của các fan hâm mộ. Tháng 4 năm 2006, nhóm Backstreet Boysđược trao tặng một giải thưởng danh dự Recording Academy Honors ghi nhận thành công của họ trong ngành âm nhạc kể từ khi nhóm ra đời đến nay.

-Tháng 9 năm 2004, cụm từ “Backstreet Boy” được liệt vào danh sách những thuật ngữ tiếng lóng ám chỉ sự đồng tính luyến ái do Gay Times biên soạn.

Những phiên chợ "đặc biệt" của người Việt

Không chỉ để trao đổi hàng hoá, nhiều phiên chợ ở Việt Nam còn là nơi giao duyên, hẹn hò, mơi mua may bán rủi, chẳng hạn như chợ tình ở Tây Bắc, chợ âm dương ở Bắc Ninh...

Chợ tình phía Bắc

Người đến chợ không chỉ để trao đổi hàng hoá và tìm kiếm những sản phẩm thiết yếu của mình, mà còn gặp gỡ, trao đổi thông tin và tình cảm. Nhắc đến chợ tình thì người ta nghĩ ngay tới các phiên chợ của đồng bào các dân tộc miền núi phía Bắc.

Chợ phiên Bắc Hà được coi là một trong 10 phiên chợ hấp dẫn nhất Đông Nam Á cũng vì đặc điểm độc đáo này. Chợ Bắc Hà chỉ họp mỗi tuần một phiên vào ngày chủ nhật. Nó không chỉ đơn thuần là nơi mua và bán mà còn là nơi giao lưu văn hóa giữa các dân tộc anh em trong vùng Tây Bắc.

Chợ Bắc Hà được chia ra các khu nhỏ mang tính chất đặc trưng như chợ thổ cẩm, chợ ẩm thực, chợ ngựa, chợ gia cầm, chợ thực phẩm, chợ chim, chợ rèn đúc...

Mỗi khu đều phong phú, đa dạng và mang màu sắc dân tộc địa phương. Nhưng điều làm nên vẻ hấp dẫn của phiên chợ Bắc Hà là sau mỗi tuần làm việc, đồng bào dân tộc lại xuống núi, mặc những bộ váy áo sặc sỡ đủ màu và xem đó như ngày hội, trai gái coi đó như một lần được gặp gỡ trao duyên. Người già vui vẻ đi thăm hỏi bạn bè, lớp trẻ có cơ hội để tiếp xúc và làm quen với bạn khác giới. Điểm đặc biệt là mọi người kết bạn qua tiếng khèn, sáo... chứa đựng tình cảm mà họ muốn thổ lộ. Những sắc màu văn hóa của phiên chợ Bắc Hà đã tạo nên sự hấp dẫn cũng như sức sống trường tồn của nó.

Khu vực miền núi phía Bắc còn hấp dẫn du khách với nhiều phiên chợ khác mang đặc trưng văn hóa địa phương như phiên chợ Lượn hay thấy ở vùng Cao Bằng, Bắc Cạn, Lạng Sơn, vốn là phiên hát giao duyên của người Tày, Nùng, Thái, hầu như không buôn bán gì.

Người đi chợ chủ yếu nhằm mục đích gặp gỡ, trao duyên, trao tình. Đồng bào các dân tộc Hà Giang thì lại có chợ tình Khâu Vai, gắn liền với một câu chuyện cổ tích về tình yêu. Chuyện kể rằng có cô gái và chàng trai thuộc hai tộc khác nhau. Do những lời nguyền của dòng tộc, họ không được lấy nhau. Nhưng tình yêu đã cho họ dũng khí, họ đã đến nơi vùng núi cao này để thề nguyền trọn đời có nhau và cùng chết. Ngày 23/3 âm lịch hằng năm đã trở thành ngày tình yêu của người H'Mông với phiên chợ hẹn hò duy nhất.

Chợ mua may bán rủi

Việc đi chợ Việt Nam ngoài việc thoả mãn sở thích mua sắm còn là để tìm hiểu bản sắc văn hoá mỗi vùng miền, vì chợ gắn liền với văn hóa tâm linh. Phiên chợ âm dương (chợ âm phủ) làng Ó, Võ Giàng, Bắc Ninh mỗi năm họp một lần vào đêm 4/1 đến rạng sáng 5/1 âm lịch. Tương truyền, nơi đây ngày xưa là chiến trường, có nhiều tử sĩ, chợ giúp người trần có cơ hội trò chuyện, cầu may, cầu phúc. Chợ họp vào ban đêm nhưng không ai được đốt đèn, hàng hoá chỉ có giấy tiền, vàng mã, trái cây, trầu cau, hương hoa... Tất cả bày dưới đất, lót lá chuối khô. Không mặc cả, không nói to, không cả đếm tiền. Ngoài ra, nếu ai đi chợ cầu xin gì thì phải mang theo một con gà đen cúng lễ Thành hoàng làng Ó. Trong lúc đợi mặt trời lên, những người đi chợ mời nhau ăn trầu, hát quan họ, uống nước...

Được nhiều người biết tới nhất là phiên chợ Viềng ở Nam Định, họp phiên duy nhất vào 8/1 âm lịch hằng năm. Chợ là nơi tập hợp sản phẩm của những làng nghề truyền thống từ rèn, đúc, chạm, khắc đến thêu, đan... của khắp các vùng, miền trong Nam ngoài Bắc. Đây còn là nơi bán cây cảnh, giống cây trái ngon của các vùng. Đặc biệt, phiên chợ này còn bán cả đồ cũ, những thứ tưởng như không còn dùng được. Người bán không hề nói thách và người mua cũng không hề mặc cả - một nét đẹp chỉ có duy nhất ở phiên chợ này.

Sự bán mua ở đây mang nặng một ý thức tâm linh nào đó - rằng người ta chỉ cần trao đổi được một vật gì đó dù rất nhỏ thì người bán kẻ mua đều gặp nhiều may mắn, tốt lành, đôi bên đều vui vẻ hỉ hả ra về. Chính vì vậy, hội chợ Viềng ngày xưa còn có tên gọi là chợ cầu may. Khách thập phương về hội chợ phần lớn là do nghe danh tiếng của chợ Viềng, nhiều người có gốc gác hoặc quê quán ở tỉnh Nam đi làm ăn xa, nay nhớ đất Tổ, đất quê nên tìm về. Đối với họ, về với chợ là về với những nét văn hóa độc đáo của quê hương cũng như trở về với hồn thiêng của dân tộc.

Chợ mùa nước nổi

Nếu như những phiên chợ miền núi phía Bắc mang đậm bản sắc dân tộc vùng cao thì miền Nam lại nổi tiếng với những phiên chợ nổi, những phiên chợ mùa nước lên với việc trao đổi hàng hoá trên ghe thuyền. Chợ nổi thường xuất hiện tại vùng sông nước được coi là tuyến giao thông chính, nơi cả người bán và người mua đều dùng ghe/thuyền làm phương tiện vận tải, di chuyển. Địa điểm có chợ nổi thường là các khúc sông không rộng quá mà cũng không hẹp quá, không cạn quá mà cũng không sâu quá. Nói đến chợ nổi, người ta không thể không nhắc tới Cài Bè và Cần Thơ. Chợ nổi Cái Bè (Tiền Giang) có từ khoảng thế kỷ 18, nằm ở nơi giáp ranh giữa ba tỉnh Vĩnh Long, Bến Tre và Tiền Giang.

Cũng như bao chợ Việt, hàng hoá chợ nổi rất đa dạng, từ thực phẩm tươi sống đến đặc sản hoa quả địa phương... Điều khác biệt là mỗi quầy hàng có thể di chuyển mọi lúc, mọi nơi. Đặc biệt, khi tới chợ nổi, ta sẽ bắt gặp hình thức tiếp thị hàng hoá khá độc đáo: ai bán loại gì thì cắm một cái sào trên mũi thuyền và treo sản phẩm mình muốn bán lên đó. Do vậy, chợ nổi không có tiếng rao hàng. Đơn vị mua là "thiên", "giạ", ít cũng là "chục", hàng hoá trao qua đổi lại tung hứng trên các ghe thuyền với nhau. Chợ nổi thường họp cả ngày, nhưng đông đúc nhất là vào buổi sáng khi trời còn khá mát mẻ. Đến với chợ nổi, người ta không chỉ thấy bạt ngàn sản vật của vùng sông nước miền Tây mà còn được chứng kiến cuộc sống và bản sắc văn hóa của người dân miền Tây: phóng khoáng và hiếu khách.

Theo YeuDuLich