Thăm chùa Huyền Không Sơn Thượng

Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011
Từ thành phố Huế đi về hướng tây gần 10km mới thật sự tới đoạn đường thử thách. Trưa nắng chang chang, chiếc xe máy cài số một cứ gầm gừ nhích từng chút một qua những ổ voi, ổ gà hơn 3km đường đất ngoằn nghèo dọc triền núi nữa mới tới được chùa Huyền Không Sơn Thượng.

Hai bên đường nhà cửa thưa thớt lọt dưới những tàng cây rợp bóng, thảng gặp vài ao nhỏ với dăm ba chú vịt nhàn rỗi bơi lội, quang cảnh rất hoang sơ.
Huyền Không Sơn Thượng là một trong tám ngôi chùa ở Huế tu theo phái Nam Tông tiểu thừa, giữ nguyên gốc Phật giáo nguyên thủy của Ấn Độ nên gian chính điện và các am hay ngoài vườn chỉ duy nhất thờ tượng Phật Thích Ca. Bởi vậy nội thất các gian thờ cũng hết sức giản dị thông thoáng, không bài trí rườm rà hay tạo ấn tượng nặng nề cho khách vãng cảnh. Chùa Huyền Không sơn thượng được Thượng tọa Giới Đức khai sơn năm 1989, toạ lạc dưới chân núi Hòn Vượn ở vùng Chầm thuộc sơn phận xã Hương Hồ, giáp với xã Hương An, huyện Hương Trà, Huế.

Chùa tọa lạc trên khu đất rộng dưới chân núi Hòn Vượn, ở độ cao hơn 300m so với mực nước biển. Ngút tầm mắt chỉ là màu xanh rợp của rừng và lá, nhưng ngay từ lúc bước chân vào khu vực chùa nhiều người đã sững sờ trước một hồ rộng ngút ngàn các loại sen, súng đủ sắc đỏ, tím, hồng… đua nhau khoe sắc.

Bên kia hồ, thấp thoáng trong màu xanh cây lá là mái ngói hồng của gian nhà thư pháp cho khách nghỉ chân thưởng lãm những tác phẩm thư pháp. Các cụm kiến trúc được xây dựng rất giản dị, thông thoáng, không lệ thuộc những cốt thép ximăng nặng nề sơn vẽ lòe loẹt, hài hòa với thiên nhiên núi rừng.

Bước qua cầu Lãm Thượng tới phần kiến trúc chính của chùa, chợt đôi chút phiêu diêu trước cảnh rừng thông hàng vạn cây tỏa bóng, hương nhựa thông theo gió thoang thoảng ướp không gian.

Với những người yêu văn thơ và có chút tâm hồn nghệ sĩ, có thể nói đây là thiên đường cho cảm xúc thăng hoa vì mỗi mét đất nơi núi rừng rộng lớn này đều được chăm chút cẩn thận qua những vườn cỏ, vườn lan, vườn đá, những giống cây cảnh quý hiếm tuyệt đẹp.
Trong khuôn viên chùa còn có am Mây Tía để các thi nhân mặc khách tìm đến đàm đạo, bình thơ, cũng là nơi các nhà thư pháp tìm tới luyện bút, khoe chữ.

Hiếm ở đâu chữ thư pháp hiện diện với mật độ nhiều như nơi đây: thư pháp khắc trên đá trong vườn, chạm trên gỗ, trang trọng treo trên các vách tường và cả trên cột cổng tam quan, nói về những điều hay lẽ phải ở đời, những cảm xúc trước thiên nhiên hay những lời Phật răn dạy con người trong đối nhân xử thế…
Ví dụ, để dặn khách không vào khu vực bếp núc của nhà chùa, chùa có câu: “Nơi này bếp núc lung tung. Nấu ăn, trai soạn, xin đừng tham quan”. Hay lời khuyên mọi người giữ gìn cảnh chùa được nhắc rất nhẹ nhàng: “Không nên đốn củi chặt cây. Không nên đốt lửa lan cây cháy rừng”.
Hàng trăm bức thư pháp được xếp đặt khéo léo trong vườn chùa cùng những bảng “nội quy – thơ” có thể gây ngạc nhiên với người chưa biết đến trụ trì chùa Huyền không sơn thượng.

Thật ra vị trụ trì chùa, Thượng tọa Giới Đức – Minh Đức Triều Tâm Ảnh vốn nổi tiếng là giỏi văn, thơ, có nhiều đóng góp vào kho tàng văn học nước nhà. Ông đã xuất bản nhiều tập thơ, tập truyện như: Ngàn xưa hương Bối, Một cuộc đời – một ngôi sao, Chuyện cửa thiền, Hành hương tâm linh, Người trồng hoa và chàng tu sĩ, Chuyện cửa Thiền, Chèo vỡ sông trăng…

Bên hiên tư thất của sư trụ trì, dưới những giò phòng lan treo đầy trên cao thả từng chùm bông khoe sắc, một du khách đang ngồi đàm đạo chuyện đời, chuyện đạo cùng trụ trì. Chợt nghe một cảm giác rất lạ xâm chiếm như cuộc sống bộn bề hình như ở xa nơi này lắm.

Thơ thẩn dạo bước trong khuôn viên thích thú ngắm nhìn từng khóm hoa tảng đá, gặp một nhóm người đang lặng lẽ khoanh chân ngồi xếp bằng thiền dưới những gốc thông già, chúng tôi cũng tìm một góc riêng thả cho tâm hồn mình thanh tịnh… 

Vượt quãng đường núi vất vả để tới chốn hoang sơ tìm chút thanh tịnh thật sự không hề uổng. Một sư thầy cho biết có rất nhiều người khi tới nơi đây đã tự động tìm một góc riêng ngồi thiền trong ít phút như vậy. Đều dặn mỗi chiều hay thậm chí với nhiều người, có chút thời gian rảnh cũng sẵn sàng ghé chùa lặng lẽ ngồi thiền như một thói quen thanh tịnh…

Tổng hợp từ TTO, Hanhtrinhtamlinh
Xem thêm bài viết cùng chuyên mục: , , ,

Ý kiến bạn đọc [ 0 ]


Ý kiến của bạn